Mẹ Kế Bản Lĩnh Giỏi Dỗ Chồng Dạy Con Thập Niên 60 - Chương 907

Cập nhật lúc: 2026-01-13 04:02:06
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Anh ơi, ai bắt nạt thế?”

 

Chu Anh Thịnh giường, ngủ ngay mà một câu bất ngờ, ánh mắt vẫn luôn mắt Chu Anh Hoa.

 

Chu Anh Hoa tức khắc hốc mắt tố cáo tất cả.

 

Kể từ khi Vương Mạn Vân chân tướng về cái c.h.ế.t của , Chu Anh Hoa vẫn luôn đau lòng khôn nguôi, nước mắt rơi ít, hốc mắt tự nhiên cũng đỏ lên. Tuy nhiên, sắc đỏ nhạt, để ý kỹ sẽ nhận .

 

Chu Anh Hoa ngờ em trai tuy còn nhỏ nhưng khả năng quan sát , chỉ một chút dấu vết cũng . Nhìn vẻ mặt lo lắng của em trai, áy náy xúc động. Trong đầu đang đấu tranh xem nên dối thật.

 

“Anh, thế? Rốt cuộc là ai bắt nạt , cho em , em đòi công bằng cho .” Chu Anh Thịnh thấy trai cứ trả lời thì càng thêm sốt ruột.

 

Cậu bé nhoài lên trai, đôi bàn tay nhỏ bé đưa lên chạm hốc mắt .

 

Cậu và Chu Anh Hoa từ nhỏ đối chọi gay gắt, là hiểu nhất. Lớn chừng , đây là đầu tiên thấy hốc mắt trai đỏ hoe. Có thể thấy trai chịu ấm ức lớn đến mức nào.

 

Chu Anh Thịnh đau lòng, tức giận phừng phừng.

 

Mọi lo lắng của Chu Anh Hoa đều tan biến lời ân cần của em trai, mặt bất giác nở nụ : “Chỉ với cái chân tay bé tí của em mà đòi giúp đòi công bằng ?”

 

Rất tự nhiên, về thái độ trêu chọc em trai thường ngày.

 

Chu Anh Thịnh trai hỏi vặn thì ngẩn , lập tức ý thức bắt nạt trai chắc chắn là lớn. Nếu là lớn thì chân tay bé tí của đúng là .

 

vấn đề khó .

 

Cậu bé bò dậy khỏi trai, hai tay chống nạnh giường, vẻ mặt đầy khí phách : “Anh, sợ cái gì? Hai chúng nếu đ.á.n.h thì chúng còn ba mà.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-ban-linh-gioi-do-chong-day-con-thap-nien-60/chuong-907.html.]

 

Nhắc đến Chu Chính Nghị, trong mắt Chu Anh Thịnh ánh lên những vì sùng bái, khuôn mặt cũng rạng rỡ hẳn lên.

 

Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ

“Anh, ba thương chúng nhất. Nếu dám bắt nạt chúng , ba chắc chắn sẽ tay. Anh quên , hồi nhỏ ba từng đưa chúng trùm bao tải kẻ bắt nạt chúng đấy!”

 

Trong đầu Chu Anh Hoa nhanh ch.óng nhớ chuyện năm xưa.

 

Khi đó và em trai đều còn nhỏ. Có một ông già miệng lưỡi độc địa bắt nạt hai em vì ông bà chăm sóc, những lời khó , khiến của Tiểu Thịnh tức đến mức suýt thổ huyết.

 

Hai em xông lên lý luận, kết quả đ.á.n.h hai đứa cháu trai béo ú nhà ông . Hai đứa đó béo thật sự, còn mười tuổi. Chu Anh Hoa khi đó mới tám tuổi, Chu Anh Thịnh ba tuổi, chênh lệch tuổi tác và thể hình lớn như , đ.á.n.h thắng mới là lạ.

 

Lần đó hai em bắt nạt thê t.h.ả.m, cũng là đầu tiên hai hợp tác với .

 

Đánh thua, Tiểu Thịnh tức giận sinh bệnh liệt giường. Khi Chu Chính Nghị về nhà, hai đứa nhỏ liền cùng mách tội. Ngay đêm đó, Chu Chính Nghị dẫn hai em trùm bao tải ba ông cháu nhà .

 

Ông già tuổi cao, sợ đ.á.n.h xảy chuyện nên Chu Anh Hoa và em trai tập trung đ.á.n.h hai thằng cháu béo. Hai tên béo tẩn cho kêu oai oái. Ông già miệng thối từ chỗ c.h.ử.i bới loạn xạ chuyển sang nhận thua, xin tha, lúc Chu Chính Nghị mới dẫn hai con về nhà.

 

Từ đó về , gặp ông già miệng thối và hai thằng cháu béo , ba đó một tiếng cũng dám ho he. Vụ trùm bao tải đ.á.n.h lúc ai là do ba cha con Chu Chính Nghị .

 

ông già và hai thằng cháu đó quá đáng ghét, về chỉ cần mở cái miệng thối là y như rằng lưng trùm bao tải đ.á.n.h cho một trận. Bị đ.á.n.h nhiều, ông già miệng thối cũng họa từ miệng mà , từ đó dám năng lung tung nữa.

 

Qua những đổi đó, Chu Anh Hoa và Chu Anh Thịnh mới ba lợi hại thế nào, là chỗ dựa vững chắc nhất của họ.

 

“Anh, ai bắt nạt . Đừng sợ, nhà chúng cha con cùng trận, kẻ nào bắt nạt con nít thì ba nhất định sẽ xử lý.” Chu Anh Thịnh thấy trai mãi trả lời, cuống lên nhào đối phương.

 

 

 

 

Loading...