Bọn trẻ thoáng ngỡ ngàng lập tức đồng lòng: “Chọc tức c.h.ế.t !”
“, chọc tức c.h.ế.t !” Chu Anh Thịnh cũng vung tay đầy kiên định.
“Cho nên cô cần các cháu vui vẻ như bình thường, quên chuyện tờ giấy , quên cả nội dung đó, chúng ăn cá nướng.”
Vương Mạn Vân khơi dậy cảm xúc của bọn trẻ. Địch trong tối ngoài sáng, cô sẽ để dắt mũi, cô sẽ ngược , nhất là khiến kẻ tức hộc m.á.u.
“Đi thôi, ăn cá nướng nào.” Vương Mạn Vân hô một tiếng, bọn trẻ reo hò theo cô về phía bãi sông.
Chu Anh Hoa ruộng đậu, cần điều tra phong tỏa nữa. Cậu lệnh: “Chu Dương, chạy về đại viện báo cáo tình hình với lãnh đạo, cho canh giữ bên ngoài nông trường , lưu ý và kiểm tra những kẻ khả nghi. Cho liên hệ với lãnh đạo công xã khu vực , nếu ai nộp tờ giấy thì tiêu hủy ngay tại chỗ.”
“Rõ, đội trưởng.” Chu Dương chào kiểu quân đội nhưng ngay.
“Sẽ để phần cá nướng cho .” Chu Anh Hoa hiểu ý đồng đội.
Chu Dương thỏa mãn chạy biến .
Chu Anh Hoa ruộng đậu mênh m.ô.n.g nữa, dẫn Lương Nhị, Ngô Tam chậm rãi theo Vương Mạn Vân.
Lúc vô cùng may mắn. May mắn vì Vương Mạn Vân cho em sự thật một ngày. Nếu , hôm nay kiểm soát cơn giận , em trai ầm ĩ , và càng dám tưởng tượng nếu bà ngoại chuyện sẽ .
May mắn, thật may mắn vì họ một cơ trí và thông minh.
Chu Anh Hoa giờ mong chờ thấy biểu cảm của kẻ khi chứng kiến cái bẫy tỉ mỉ của phá giải dễ dàng như . Chắc chắn sẽ đặc sắc, chừng sẽ tức đến hộc m.á.u.
Trên gương mặt thanh lãnh của Chu Anh Hoa hiện lên nét châm chọc. Cậu thề trong lòng, đừng để kẻ là ai, nếu , chắc chắn sẽ trả thù gấp trăm ngàn .
Trên bãi sông, việc Vương Mạn Vân và Chu Anh Hoa liên tiếp rời vẫn gây chú ý cho nhóm Diệp Văn Tĩnh. Mọi ngoài mặt gì nhưng trong lòng đều thầm đoán già đoán non. Đặc biệt là những từng miền Tây với Vương Mạn Vân, họ lo lắng bên ruộng đậu xảy chuyện.
Ngay cả bà cụ cũng thỉnh thoảng về hướng ruộng đậu. Bà cháu ngoại sang đó bắt sâu, lo cháu gặp chuyện gì, nếu con Vương Mạn Vân cứ mãi về.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-ban-linh-gioi-do-chong-day-con-thap-nien-60/chuong-920.html.]
Không khí bãi sông thì náo nhiệt nhưng chút đổi. Nếu Vương Mạn Vân lâu về, tình hình chắc chắn sẽ khác.
“Tiểu Ngũ vua trẻ con ?”
lúc , Hạ Kiều chỉ về hướng ruộng đậu, vẻ mặt ngạc nhiên pha lẫn buồn .
Chỉ thấy lưng Vương Mạn Vân là một chuỗi dài những đứa trẻ đang nhảy nhót vui vẻ.
Diệp Văn Tĩnh bảy tám con cá đang nướng bên đống lửa, lập tức hiểu : “Tiểu Ngũ đúng là bụng. Hôm nay nhóm Tiểu Hoa bắt nhiều cá, chắc cô mời bọn trẻ trong đại viện tới ăn cùng.” Trương Thư Lan chủ động giải thích giúp.
“Chắc chắn là thế . Nhìn nụ rạng rỡ của bọn trẻ kìa, chỉ ăn và chơi mới chúng vui thế thôi.” Hạ Kiều gật đầu tán thành, giục cho lửa to lên, xiên thêm cá nướng. Đông trẻ con thế , nướng ít đủ ăn.
Bọn trẻ lễ phép, theo Vương Mạn Vân đến bãi sông, rửa tay sạch sẽ, cất túi sâu đậu gọn gàng mới đến bên đống lửa chào hỏi lớn.
“Tiểu Bảo, hôm nay bắt bao nhiêu sâu đậu?” Bác gái Từ hỏi bé đang xổm bên cạnh.
“101 con ạ!” Cậu bé trả lời dõng dạc đầy tự hào. Tuy nhỏ tuổi nhất nhưng khoản bắt sâu hề thua kém.
“Giỏi lắm, mới một lúc mà bắt nhiều thế, đủ cho bà nội cháu xào một bữa .” Trương Thư Lan xoa đầu khích lệ bé.
“Bác ơi, cháu bắt 130 con!”
“Cháu! Cháu bắt …”
Thấy Tiểu Bảo khen, bọn trẻ tranh báo cáo thành tích. Lúc chẳng cần ai điều động cảm xúc, chúng “diễn” tự nhiên và xuất sắc.
“Ai bắt ít nhất?” Nhóm Diệp Văn Tĩnh hỏi một vòng, thấy ai cũng bắt nhiều, cuối cùng về phía Triệu Quân đang đỏ mặt im lặng.
“Tiểu Quân, cháu bắt bao nhiêu?” Chu Anh Thịnh cũng tò mò. Túi trong suốt nên rõ, nhưng vẻ xẹp lép thì chắc đến trăm con.