“Các con khả năng phân biệt, lý trí, gặp chuyện đừng hoảng loạn, cố gắng nghĩ thêm một bước. Đó là trách nhiệm với bản và với cả gia đình.”
Vương Mạn Vân kẻ thù sẽ nhắm thế nào tiếp theo, nhưng cô hy vọng hai con bình an.
“Mẹ yên tâm, chúng con nhớ .”
Hai đứa trẻ gật đầu lia lịa, ánh mắt cô đầy sự kính trọng và yêu thương như với ruột thịt nhất.
Ba con bàn bạc trong thư phòng lâu, khi ngoài thì ai nấy đều bình tĩnh trở . Đã hơn 4 giờ chiều, đến giờ chuẩn cơm tối.
“Hai con sang nhà Thu Thu nhắn một tiếng, hôm nay sang nhà ăn cơm.” Vương Mạn Vân khi nào chồng về, cũng lo kẻ cho cô thời gian, định hôm nay ngả bài với nhà họ Chu.
“Để Tiểu Thịnh là , con giúp .” Chu Anh Hoa đỡ đần cho .
“Được, con nhặt rau với , bảo chú cảnh vệ mua sườn tươi.” Vương Mạn Vân định sườn xào chua ngọt, món bà cụ thích.
Chu Anh Thịnh ngay. Chu Anh Hoa việc ngay mà chạy lên lầu, lát cầm xuống một hộp kẹo thiếc in hình hoa mẫu đơn .
“Mẹ, lương và phụ cấp của con phát . Con định về đưa ngay nhưng bận quá nên giờ mới đưa .” Chu Anh Hoa đưa hộp cho Vương Mạn Vân.
Vương Mạn Vân ngạc nhiên. Cô tưởng Chu Anh Hoa học tập là chính, lương.
“Không nhiều bằng của ba ạ.” Chu Anh Hoa đỏ mặt, ánh mắt lấp lánh niềm vui, “Mẹ, mỗi tháng con sẽ đưa lương và phụ cấp cho . Mẹ ăn gì, mặc gì cứ mua, nhà chủ.”
Lần đầu tiên đưa tiền về cho gia đình, vui và tự hào. Cuối cùng cũng chút gì đó cho gia đình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-ban-linh-gioi-do-chong-day-con-thap-nien-60/chuong-924.html.]
Vương Mạn Vân ngẩn vài giây, khóe mắt ươn ướt. Điều bất ngờ chỉ sưởi ấm lòng cô mà còn cho cô thấy vị trí của trong lòng Chu Anh Hoa.
“Mẹ, gì ạ?” Thấy cô im lặng, Chu Anh Hoa lo lắng.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
“Không , là kịp phản ứng là Tiểu Hoa nhà kiếm tiền .” Vương Mạn Vân mở hộp kẹo, kéo con trai xuống sofa cùng đếm tiền.
Vốn tưởng ít lắm nhưng đếm xong cô cũng kinh ngạc.
“Là của nửa năm đấy ạ, nhiều, phát từng tháng sẽ ít hơn.” Chu Anh Hoa , má vẫn hồng hồng vì vui sướng.
“Sau mỗi tháng con đưa một phần ba phụ cấp để chi tiêu thôi, còn con tự giữ. Con , còn là trẻ con nữa, cần dùng tiền việc gì cứ dùng, cần hỏi ba .” Vương Mạn Vân lấy một phần ba, còn bỏ hộp trả cho con.
Thiếu niên ngây . Ba đưa hết tiền cho , học theo chẳng lẽ sai?
“Đứa ngốc, ba là vợ chồng, ba đưa tiền cho để nuôi gia đình là bình thường. Con khác, con là con cái, còn gia đình nhỏ của riêng , lúc đó con đưa hết cho vợ con mới là thích hợp.” Vương Mạn Vân giải thích.
Mặt Chu Anh Hoa đỏ bừng, ôm hộp kẹo dám , cố chấp : “Con còn nhỏ, 18 tuổi tiết kiệm cũng muộn.” Nói xong dúi hộp kẹo tay Vương Mạn Vân chạy biến vườn nhặt rau.
Vương Mạn Vân ngất. Phản ứng của thằng bé đáng yêu quá. Cô trêu con, con kiếm tiền lòng hiếu thảo là , cô nhận một phần là hợp lý. Dù con lập gia đình, cha cũng sẽ hỗ trợ. thái độ trốn tránh của con cô nhận một điều: tuy còn nhỏ nhưng quân đội, nơi phần lớn là lớn, gia đình cần sớm giáo d.ụ.c giới tính cho con. Việc giao cho ông bố Chu Chính Nghị.
Bên , đường sang nhà họ Chu của Chu Anh Thịnh cũng thuận lợi. Vừa khỏi nhà xa, một đứa trẻ trong đại viện lao tới dúi cho một tờ giấy, một câu “tớ với ai ” chạy biến. Nhìn tờ giấy quen thuộc, Chu Anh Thịnh sự thật vẫn lan truyền. may mắn là những nhặt đều chọn cách giấu giếm giúp . Điều vui, nghĩa là sẽ lời tiếng nào lọt đến tai bà ngoại.
Tại nhà họ Chu, Hạ Kiều ngạc nhiên khi Chu Anh Thịnh dặn cần nấu cơm tối: “Trưa nay ăn một bữa thịnh soạn , tối còn tốn kém thế?” Sáng nay Vương Mạn Vân mua ít thịt, tốn kém lắm chứ bộ.