“Bà cụ ngay lập tức lĩnh hội ý của Vương Mạn Vân, nháy mắt một cái, đó ôm ng-ực, từ từ ngã xuống.”
“Mẹ, ."
Vương Mạn Vân cùng Chu Anh Hoa chuẩn từ kịp thời đỡ lấy.
“Bà ngoại, bà ?
Bà ngoại, bệnh tim tái phát ?
Tiểu Thịnh, mau gọi điện thoại, mời bác sĩ đến xem."
Chu Anh Hoa vẻ mặt lo lắng ôm lấy cánh tay bà cụ.
“Bà ngoại... oa ——"
Chu Anh Thịnh nháy mắt một cái, ngay lập tức nhập vai, một tiếng gào dài t.h.ả.m thiết, đó kéo theo tiếng dài chạy tứ hợp viện để gọi điện thoại.
Tiếng động bộc phát đột ngột quá lớn.
Đừng là bà cụ ở ngay gần đó dọa đến mức suýt chút nữa giữ biểu cảm mặt, mà ngay cả Vương Mạn Vân và Chu Anh Hoa, hai đang đỡ bà cụ cũng đều run tay.
“Để ."
Chu Chính Nghị cuối cùng cũng xuống xe chạy tới, bế ngang bà cụ đang “đau lòng" trong nhà.
Vương Mạn Vân và Chu Anh Hoa vội vàng theo trong.
Chỉ Sách Sách sững tại chỗ một hồi lâu, mới đột nhiên “oa" một tiếng rống lên, nước mắt rơi lã chã, “Bà nội... bà nội, con bà ch-ết, bà ch-ết."
Âm thanh tuy lớn bằng Chu Anh Thịnh, nhưng tình cảm đặc biệt sung mãn và chân thành.
Người hiểu tình hình còn thật sự tưởng rằng lão đồng chí Lưu Mai xảy chuyện.
Trước cửa tứ hợp viện, mấy chiến sĩ chỉ tận mắt thấy lão đồng chí Lưu Mai phát bệnh tim ngất xỉu, mà còn tận mắt thấy cả gia đình Chu Chính Nghị đau lòng ch-ết như thế nào.
Mấy tuy vẻ mặt nghiêm nghị nhưng cơ bắp nơi chân mày đều giật giật mạnh.
Động tĩnh quá lớn.
Rất nhanh, tình hình của tứ hợp viện truyền ngoài với tốc độ như gió thổi.
Tống cùng mấy vị khác khi tìm hiểu tình hình, một cái, thần sắc càng nghiêm trọng hơn.
Đã đến lúc họ thư !
Điện thoại của Chu Anh Thịnh gọi kịp thời, bác sĩ đến cũng nhanh, chẳng mấy chốc, bác sĩ của bệnh viện gần nhất chạy đến, một hồi hỗn loạn kiểm tra và điều trị, tình hình của Lưu Mai cuối cùng cũng thuyên giảm đôi chút.
vẻ mệt mỏi mặt cũng thể thấy bằng mắt thường.
“Bác sĩ, thế nào ?
Mẹ bà nghiêm trọng ?"
Vương Mạn Vân mắt đỏ hoe hỏi bác sĩ, đám đó dám dùng chiêu trò hèn hạ tính kế họ thì đừng trách họ cũng dùng chiêu hèn hạ.
Cô mới thèm quan tâm chuyện hôm qua tính kế họ là do mấy bên , dù cô cũng kẻ đến lục soát tứ hợp viện chắc chắn là đám đó, đám dám mặt thì cô dám nhân cơ hội thu dọn chúng.
Y thuật của bác sĩ khá , nhưng tuyệt đối đạt đến trình độ của bác sĩ Lưu.
Cộng thêm việc bà cụ vốn dĩ chứng đau tim, uống thu-ốc nhiều năm, qua một hồi kiểm tra, y thuật cũng chút nắm bắt chắc , chỉ thể biểu cảm nghiêm nghị :
“ đề nghị lão đồng chí nên nhập viện điều trị."
Lão đồng chí hơn sáu mươi tuổi , cơ thể tổn hao nghiêm trọng, trong trường hợp phát bệnh tim, bác sĩ thực sự dám để già ở nhà tĩnh dưỡng, trong tình trạng , cho dù là nhân viên y tế trực hai mươi tư giờ cũng chắc thể cấp cứu kịp thời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-tai-hoa-o-thap-nien-60/chuong-1016.html.]
Cách nhất là nhập viện.
Bệnh viện dù cũng thiết , cứu chữa chắc chắn sẽ nhanh ch.óng và hiệu quả.
“Vậy thì nhập viện."
Vương Mạn Vân Chu Chính Nghị một cái, Chu Chính Nghị lập tức quyết định.
Vừa , Trương Văn Dũng cũng đang viện, bác sĩ Lưu rời , đưa bà cụ sang đó để bác sĩ Lưu kiểm tra, họ mới thật sự yên tâm, đừng màn kịch hôm nay là đóng giả, nhưng việc sức khỏe bà cụ cũng là sự thật.
“Vậy sẽ liên lạc xe ngay."
Bác sĩ thấy nhà đồng ý nhập viện liền lập tức sắp xếp, bệnh viện xe cấp cứu chuyên dụng, phù hợp cho lão đồng chí lúc .
Nửa tiếng , xe cấp cứu đến.
Sau đó chở bà cụ, còi báo động kêu vang inh ỏi rời khỏi Hậu Hải thẳng đến bệnh viện.
Chu Chính Nghị lái xe theo .
Hai chiếc xe một một di chuyển hiên ngang đường phố lớn, bất kỳ ai, bất kỳ chiếc xe nào dám ngăn cản, cứ như , hai chiếc xe lượt bệnh viện.
Bệnh viện chính là bệnh viện nơi Trương Văn Dũng đang điều trị.
Dựa cấp bậc và công lao đặc biệt của lão đồng chí Lưu Mai, bà tư cách ở bệnh viện nhất.
Tin tức Lưu Mai nhập viện nhanh ch.óng lan truyền một nữa.
Có đập mạnh chén sứ trong tay.
“Đây chắc là sự trả thù từ phía Chu Chính Nghị?"
Người báo cáo những mảnh sứ vỡ đất mà rụt rè suy đoán, rõ ràng hôm qua Lưu Mai chẳng việc gì, Chu Chính Nghị họ về là phát bệnh tim ngay, chắc chắn là uẩn khúc.
“Dù là sự trả thù của đối phương thì chúng thể gì ?"
Người đập chén lấy khăn tay thong thả lau nước tay, vẻ mặt đầy giận dữ.
Ngay cả khi bệnh tim của Lưu Mai là một âm mưu lộ liễu đến từ Chu Chính Nghị thì họ cũng chỉ thể chịu đựng, ai bảo hôm qua họ kịp thời bắt Chu Chính Nghị chứ.
Chỉ cần bắt Chu Chính Nghị thì hôm nay sẽ là cục diện như thế .
Người báo cáo đầy miệng đắng chát, đương nhiên cũng hiểu đạo lý , nhưng thật sự tính kế lộ liễu như , chỉ cam lòng mà còn tức đến phát điên, từ đến nay chỉ họ vu khống khác, hôm nay vu khống, thở thể nuốt trôi.
“Hay là, bắt Chu Chính Nghị ?"
Hắn thật sự là cam tâm.
“Đồ ngu!"
Người đập chén khinh thường lườm thuộc hạ một cái, sự việc trình báo lên cấp cao nhất , bây giờ bắt Chu Chính Nghị, đây là chê quyền lực của chúng quá vững chắc, chê Chủ tịch quá tin tưởng chúng !
Thuộc hạ vội vàng cúi đầu dám lên tiếng.
“Chậm một bước là chậm từng bước, về Chu Chính Nghị, đừng trêu chọc nữa, sự tin tưởng của Chủ tịch, chúng nếu còn động thì chính là nể mặt Chủ tịch."
Người đập chén dặn dò thuộc hạ.
“Vâng."
Thuộc hạ nhận lệnh.
“Còn về phía Lưu Mai, ây, cũng chỉ thể tự nhận đen đủi, nào cần xin bồi tội thì mang lễ vật đến bệnh viện xin bồi tội, nào cần bắt để giải trình thì mau ch.óng bắt , đừng mà điều."