Mẹ Kế Tài Hoa Ở Thập Niên 60 - Chương 1037
Cập nhật lúc: 2026-05-03 22:14:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mẹ, hôm nay thấy thế nào ạ?”
Vương Mạn Vân phục vụ bà cụ ăn xong bữa sáng, hỏi cảm nhận của bà.
“Bản thấy cảm giác gì lạ, ăn ngủ , cũng thấy khó thở.”
Bà cụ xoa xoa ng-ực để cảm nhận kỹ lưỡng, hề cảm giác nặng nề như lúc tim khỏe .
“Xem vẫn là y thuật của bác sĩ Lưu cao siêu.”
Vương Mạn Vân yên tâm ít.
“Lát nữa đợi bác sĩ Lưu bắt mạch cho , nếu vấn đề gì, chúng sẽ xuống lầu dạo một lát, hít thở khí trong lành.”
Bà cụ kể từ khi sức khỏe lên, đặc biệt thích dạo chậm rãi.
Mỗi dạo, bà đều cảm giác còn thể sống thêm vài chục năm nữa.
“Được ạ, lát nữa con sẽ dạo cùng .”
Vương Mạn Vân hứa hẹn, đó sang bên cạnh.
Ba đứa trẻ, Chu Anh Hoa cầm sách bên cửa sổ, Chu Anh Thịnh và Sách Sách đều đang c.ắ.n đầu b-út nhỏ, mặt mày ủ rũ bài tập.
Hai đứa trẻ tràn đầy năng lượng, nhưng khu nội trú của bệnh viện phép quá ồn ào, Chu Anh Hoa liền đề cho Chu Anh Thịnh, Chu Anh Thịnh thấy thì trong lòng cảm thấy mất cân bằng, lập tức cũng đề cho Sách Sách.
Có nạn cùng chịu.
Sách Sách dù mới hơn ba tuổi một chút, nhưng cũng học ít kiến thức.
Cộng thêm việc một đề theo quy luật như Chu Anh Thịnh, khó Sách Sách mà thể mở mang trí tuệ cho đối phương, tuyệt đối vô cách, thế nên lúc cả hai đang hì hục chiếc bàn dựng tạm.
Chỉ cần chúng mở miệng, trong phòng bệnh tuyệt đối là khung cảnh năm tháng bình yên.
Vương Mạn Vân và bà cụ đều vô cùng hài lòng với cảnh tượng mắt, tuy bọn trẻ học nhưng họ cũng hy vọng bài vở của chúng bỏ bê, kiến thức ngày càng nâng cao hơn.
Trong phòng bệnh cách đó xa, Trương Văn Dũng cũng dậy.
Ông chỉ dậy mà còn vệ sinh cá nhân xong xuôi, chuẩn xuất viện.
Trải qua các cuộc kiểm tra luân phiên của bác sĩ Lưu và vài bác sĩ trong bệnh viện, ông hồi phục , đạt tiêu chuẩn xuất viện, nhưng bất kể là các bác sĩ trong bệnh viện bác sĩ Lưu, đều sẽ để Trương Văn Dũng xuất viện như .
“Thủ trưởng, huyết áp của ngài hạ xuống , nhưng căn cứ độ tuổi của ngài, chúng vẫn khuyên ngài nên ở bệnh viện quan sát thêm hai ngày nữa, huyết áp cũng cần theo dõi thêm.”
Viện trưởng khuyên bảo Trương Văn Dũng.
“Không , đống tài liệu chất cao như núi của đây , ở bệnh viện thêm một ngày là việc xử lý công việc sẽ ảnh hưởng sâu sắc, về nhà theo dõi huyết áp cũng thôi, nếu các yên tâm thì thể sắp xếp nhân viên y tế đến ở nhà .”
Trương Văn Dũng gây khó khăn cho bệnh viện, mà là công việc của ông thực sự bận rộn.
Bình thường thường xuyên tăng ca, giờ viện một cái là nhiều công việc thể tiến hành , với tư cách là lãnh đạo, một tài liệu cần ông phê duyệt, một cần họp bàn thảo luận.
Ông thể phê duyệt tài liệu trong bệnh viện, nhưng thể họp hành trong bệnh viện .
“Thủ trưởng, chúng thể hiểu tâm trạng xuất viện của ngài, nhưng chúng cũng nỗi khổ của , thế , chúng xin chỉ thị một chút, nếu thì sẽ thủ tục xuất viện cho ngài.”
Bác sĩ Lưu cuối cùng cũng hiểu vì Chu Chính Nghị bướng bỉnh như , Trương Văn Dũng đối chiếu, nguồn gốc tìm thấy.
“ xuất viện mà còn cần chỉ thị ?”
Trương Văn Dũng ngay lập tức nhận điểm bất thường.
Dựa cấp bậc của ông, chỉ cần hôn mê hoặc t.a.i n.ạ.n nghiêm trọng, việc viện cơ bản cần ai chỉ thị cả.
“Chúng cần xin chỉ thị của đồng chí Chu Chính Nghị.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-tai-hoa-o-thap-nien-60/chuong-1037.html.]
Bác sĩ Lưu hề giấu giếm.
Trương Văn Dũng vốn dĩ luôn đòi xuất viện bỗng nhiên im lặng hẳn , suy nghĩ một hồi lâu mới ánh nắng rực rỡ ngoài cửa sổ :
“Bảo Chu Chính Nghị đến đây, sẽ đích xin chỉ thị của .”
“Rõ, thưa thủ trưởng.”
Bác sĩ Lưu và viện trưởng , nhanh ch.óng rời khỏi phòng bệnh.
Vừa mới khỏi cửa, cả hai đồng thời đưa tay quẹt mồ hôi trán, Chu Chính Nghị thể sợ Trương Văn Dũng, nhưng họ thì thể, khi đối mặt với khí thế và uy nghiêm của Trương Văn Dũng, áp lực thực sự lớn.
“Đồng chí Lưu, thông báo cho đồng chí Chính Nghị.”
Viện trưởng thoáng qua những chiến sĩ đang canh gác nghiêm ngặt phòng bệnh của Trương Văn Dũng, bàn bạc với bác sĩ Lưu.
“Được, xem phòng bệnh của bà cụ Lưu Mai.”
Bác sĩ Lưu khách khí đáp lời.
Đơn vị công tác của ông thuộc phân khu quân sự Thượng Hải, ở đây là biệt phái, thể can thiệp công việc của bệnh viện, cũng quyền quyết định.
“Bác sĩ Lưu.”
Kết quả là bác sĩ Lưu còn tới phòng bệnh của bà cụ thì cửa phòng mở , Vương Mạn Vân xuất hiện ở cửa.
Vương Mạn Vân xách cặp l.ồ.ng cơm, định đến khu rửa tay để cọ rửa.
“Đồng chí Tiểu Ngũ, cảm giác thèm ăn hôm nay của bà cụ Lưu Mai thế nào?”
Bác sĩ Lưu hỏi thăm tình hình bà cụ, cửa.
“Cũng khá ạ, bà ăn mấy cái bánh bao nhỏ.”
Trong tình huống Vương Mạn Vân cũng thích hợp rửa cặp l.ồ.ng cơm nữa, cô đưa cặp l.ồ.ng cơm trong tay cho cảnh vệ viên ở bên cạnh rửa, bản cùng bác sĩ Lưu phòng bệnh.
Cô đích bác sĩ Lưu kiểm tra cho bà cụ.
Chu Anh Hoa và mấy đứa nhỏ thấy bác sĩ Lưu cửa, cũng sách bài tập nữa, cất chiếc bàn nhỏ , mấy đứa đều nghiêm túc bác sĩ Lưu kiểm tra cho bà cụ.
Bà cụ tối qua uống thu-ốc, ngủ ngon, bác sĩ Lưu đầy tự tin tiên bắt mạch, đó dùng ống để nhịp tim.
Năm phút , ông mới cất ống .
“Hôm qua còn tưởng là nhầm, để bảo đảm mới khuyên bà viện, hiện tại thể xác định, đúng là tiếng thổi, nghỉ ngơi thêm một ngày nữa, ngày mai chúng dùng máy móc kiểm tra, cuối cùng mới xác định phương án điều trị.”
Bác sĩ Lưu giấu giếm bà cụ, thẳng tại chỗ.
“Được.”
Bà cụ là từng trải qua sóng gió lớn, đối với sức khỏe của chính , bà thản nhiên chấp nhận.
“Lão đồng chí tâm trạng bình thì càng lợi cho việc điều trị, bà cứ yên tâm, bệnh đối với chỉ là bệnh nhỏ, bảo đảm thể chữa khỏi.”
Bác sĩ Lưu ôn hòa bà cụ, ông niềm tin y thuật của .
“Vậy thì phiền bác sĩ Lưu .”
Bà cụ lên, còn căng thẳng nữa.
“Bác sĩ Lưu, tình hình của cháu như thì cần chú ý điều gì ạ?”
Vương Mạn Vân còn để tâm hơn cả bà cụ.
“Cứ theo như những gì dặn dò đó thôi, ngoài việc uống thu-ốc kê sáng trưa tối thì cần cố tình nghỉ giường, cũng vận động quá mức, lúc bình thường thời gian thì dạo chậm rãi một chút, vận động nhẹ nhàng sẽ lợi cho sức khỏe.”