“Thầy Lâm, mở cửa , hôm nay gia đình cho một lời giải thích thỏa đáng là để yên .”
Ngay khi Cố Tâm Lam đang ghế sofa bất động, cùng với tiếng gõ cửa nhà vang lên là giọng oang oang đầy giận dữ của Trần Đào.
Giọng thật sự lớn, đến mức Cố Tâm Lam ở trong nhà cũng giọng oang oang đó cho đau cả đầu.
Bà hôm nay là vì tâm thần bất định nên mới sơ suất.
Bình thường tuyệt đối sẽ phạm sai lầm như , bà mở cửa, một là gặp , hai là vì thận trọng.
“Đồng chí La, đồng chí ở nhà, đồng chí mở cửa , chúng chuyện cho nhẽ, đ.á.n.h đồng chí, chuyện cũng sẽ nhỏ tiếng một chút, nhưng việc nhà đồng chí tưới hoa phiền nhà ngày một ngày hai , đây nhịn , hôm nay đồng chí bảo nhịn , đây là áo sơ mi trắng, là chiếc áo mà thầy Hồ nhà lát nữa gặp lãnh đạo mặc, lúc bẩn thì đồng chí bảo đây, là hết cách , đồng chí giải quyết cho .”
Trần Đào gõ cửa vài cái, thấy trong nhà động tĩnh gì, liền đoán La Huệ Tâm mở cửa.
Đảo mắt một cái, lập tức nghĩ cách.
Thời buổi áo sơ mi trắng ai cũng , dù là giáo viên điều kiện khá thì áo sơ mi trắng cũng là loại miếng vá, trong tình huống , bẩn chiếc áo mà khác đang cần dùng gấp thì thực sự nên cho một lời giải thích.
Cách thông thường nhất là cho nhà mượn chiếc áo sơ mi của nhà để dùng tạm.
Tất nhiên, việc xin và những lời lẽ cũng là điều cần thiết.
Cố Tâm Lam thực sự mở cửa, bởi vì hôm nay trong nhà chỉ một bà , nhưng nếu mở cửa, dựa hiểu của bà về Trần Đào, lúc còn giữ bình tĩnh để gõ cửa, nếu kiên nhẫn hết sạch, e là sẽ đạp cửa mất.
Cửa nhà bà thực sự chịu nổi cú đạp.
“Chị... chị đợi chút, tìm cho chị chiếc áo.”
Nghĩ nghĩ , cuối cùng Cố Tâm Lam vẫn dự định đuổi Trần Đào , nếu cứ loạn thế , tâm trí bà cũng khó mà yên .
“Vậy , gõ cửa nữa, đợi ngoài cửa đây, nếu chị dám lừa , lát nữa sẽ đạp cửa đấy.”
Trần Đào ngoài cửa rõ tiếng của La Huệ Tâm, liền kịp thời dừng tiếng gõ cửa .
“Ừm.”
Cố Tâm Lam bất lực đáp .
Sau đó phòng ngủ phụ lật tìm quần áo của con trai, bà thông tin về thầy Hồ ở tầng , vóc dáng đối phương tương đương với con trai , lấy quần áo của con trai cho dùng tạm chắc thể dịu cơn giận của Trần Đào.
Chỉ là lúc cầm lấy quần áo, ánh mắt bà tự nhiên di chuyển xuống gầm giường.
Sự xuất hiện bất ngờ của Trần Đào tuy dịu cảm giác tim đập chân run của bà , nhưng bà tuyệt đối sẽ đại ý một phân nào, hầu như ngay khi nghĩ thông suốt điểm , tay bà luồn xuống gầm giường sờ soạn.
Rất nhanh, một khẩu s-úng lục nhỏ nhắn bà cầm trong tay.
Kiểm tra đạn bên trong, thiếu một viên, Cố Tâm Lam mới yên tâm cất s-úng nơi thuận tay nhất.
Bánh xe lăn bằng cao su, dù là di chuyển mặt đất tiếng động cũng lớn mấy, nhanh, Cố Tâm Lam đến cửa, bà lập tức mở cửa ngay mà một nữa lắng kỹ lưỡng.
Hễ bên ngoài bất kỳ điều gì bất thường, bà sẽ nổ s-úng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-tai-hoa-o-thap-nien-60/chuong-1061.html.]
Không g-iết , mà là tự sát.
Bên ngoài hề yên tĩnh, Trần Đào tuy gõ cửa nữa nhưng ngoài cửa chỉ một cô , những nhà thấy động tĩnh trong lầu lượt kéo đến một , đang xì xào bàn tán về chiếc áo sơ mi trong tay Trần Đào.
Có thể , quả thực là bẩn , Trần Đào mới to chuyện như .
Cố Tâm Lam ngóng một lúc, cũng điều gì bất thường, khu nhà tập thể vẫn giống như đây, hễ nhà nào chuyện náo nhiệt gì là nhất định sẽ vây xem hoặc bàn tán.
“Nói cũng , thầy Lâm cách đối nhân xử thế, bình thường cũng khách sáo với nhà , thỉnh thoảng còn tặng ít trái cây nọ, nếu nhà thực sự quần áo dư thừa thì cũng đến mức tìm lên tận cửa thế , chỉ thể là cũng hết cách .”
Trần Đào loạn thì loạn, nhưng tuyệt đối loạn một cách rõ ràng minh bạch.
Việc thầy Lâm đối đãi với nhà cô , cô cũng hề giấu giếm, dù thì những nhà ở đây đều cả.
Đây cũng là lý do tại dù tính tình cô nóng nảy nhưng cũng mấy ai ghét bỏ.
Sự việc rõ ràng rành mạch, vô lý gây sự, đều thể hiểu , cũng khá khâm phục đối phương.
“Chiếc áo của chị hôm nay nếu việc lớn cần dùng thì nổi nóng là chuyện đương nhiên, dù thì thời gian cũng kịp nữa, nếu thể đem áo sấy khô ngay thì chị cũng chẳng đến mức lên cửa loạn một chuyến thế .”
Có hàng xóm thấu hiểu cho nỗi lòng của Trần Đào.
“Chính là cái lý đó đấy, nếu quần áo vắt đại một cái là khô thì nhỏ mọn đến thế.”
Trần Đào bạn tri kỷ, suýt chút nữa đưa tay nắm c.h.ặ.t lấy tay đối phương .
Người hàng xóm cùng đóng kịch run rẩy đôi lông mày dữ dội, né tránh ánh mắt nhiệt tình của Trần Đào, về phía nhà họ Lâm.
“Sao lâu thế vẫn mở cửa?”
Cô cảm thấy dù đôi chân của La Huệ Tâm thuận tiện thì thời gian cũng đủ .
“ , lâu thế nhỉ, liệu đồng chí La vì sốt ruột mà ngã , xong , đạp cửa xem , nếu thật sự xảy chuyện thì gánh nổi trách nhiệm .”
Trần Đào nhắc nhở, lập tức dùng sức gõ mạnh cửa nhà họ Lâm.
Vừa gõ lớn tiếng gọi La Huệ Tâm, giọng to đến mức, đừng là hàng xóm mặt ở đó bịt miệng cô , mà Cố Tâm Lam đang áp tai ngóng trong nhà cũng .
“Không động tĩnh gì, xong , đạp cửa thôi.”
Trần Đào lùi vài bước, vận khí, ngay khi cô định dùng sức đá cửa thì cửa mở.
Lộ khuôn mặt mấy ưa của Cố Tâm Lam.
Cố Tâm Lam còn kịp rõ tình hình bên ngoài, những chiến sĩ phục kích ở hai bên cửa lao thẳng .
Tốc độ của các chiến sĩ vô cùng nhanh.
Bởi vì họ là những tinh trong quân đội Chu Chính Nghị đặc biệt tuyển chọn, nhưng tốc độ của họ dù nhanh đến cũng nhanh bằng phản ứng của Cố Tâm Lam, hầu như ngay khi các chiến sĩ lao cửa, Cố Tâm Lam cũng động đậy.
Người vốn luôn xe lăn những phắt dậy mà còn nhanh nhẹn né tránh.
Mắt thấy tay Cố Tâm Lam chạm s-úng, Chu Chính Nghị tới nơi.