Mẹ Kế Tài Hoa Ở Thập Niên 60 - Chương 148

Cập nhật lúc: 2026-05-03 20:07:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mấy em nhà họ Vương lúc đang nắm tay vợ để “trút bầu tâm sự", thấy lời của cha, họ vội vàng gạt những giọt nước mắt xúc động mặt, giải thích:

 

“Chúng con cũng chuyện gì xảy , họ đột nhiên thả chúng con , chúng con cứ thế mà về thôi."

 

Mấy em nhà họ Vương thực sự nguyên nhân là gì.

 

Sau khi bắt, họ nhốt trong một căn phòng tối nhỏ, cũng ai đ.á.n.h đập họ, mỗi ngày vẫn cho cơm ăn đúng giờ, chỉ là cơm nước khó nuốt.

 

“Tại thả, tại thả?"

 

Vương Mậu Huân nghĩ mãi , kiểu gì cũng nghĩ .

 

Những khác ông như cũng vội vàng im lặng theo, ngay cả mấy đứa trẻ cũng nữa mà ôm c.h.ặ.t lấy .

 

Đàm Hà Hoa và hai cô em dâu ôm c.h.ặ.t lấy những đứa con trai tìm , một khắc cũng dám buông tay.

 

“Ông già , khi nào là con nhỏ thứ năm bảo chồng nó mặt, đám đó sợ nên mới thả thằng cả và bọn nó ?"

 

Cát Tuệ suy đoán của .

 

đàn ông mới cưới của con nhỏ thứ năm bản lĩnh, là một quan chức lớn.

 

Lời của Cát Tuệ khiến ánh mắt chuyển sang dừng mặt bà.

 

“Chẳng lẽ thực sự là con nhỏ thứ năm giúp đỡ ?"

 

Vương Mậu Huân nghi ngờ, nhưng tìm thấy lời giải thích nào khác.

 

“Con bảo mà, con nhỏ thứ năm chắc chắn sẽ tuyệt tình như , dù chúng cũng chảy chung một dòng m-áu."

 

Đứa con trai út Vương Vĩnh Lạc cùng vợ là Hồ Diễm Lệ ôm c.h.ặ.t lấy hai đứa con trai, lúc hai họ là vui mừng nhất.

 

Vì gia đình họ trọn vẹn, đoàn tụ.

 

“Không đúng, tuyệt đối con nhỏ thứ năm, nếu là con nhỏ thứ năm giúp đỡ, chúng chịu trận đòn đó ."

 

Đàm Hà Hoa sờ vết thương mặt vẫn lành, tin việc chồng trở về là công lao của Vương Mạn Vân.

 

“Các em đ.á.n.h ?

 

Ai đ.á.n.h?"

 

Lúc Vương Vĩnh Nguyên mới phát hiện ánh đèn mờ ảo rằng mặt và cổ vợ đều ít vết thương, tức đến mức lông mày dựng cả lên.

 

“Anh đừng ngắt lời."

 

Đàm Hà Hoa nhận lòng đó mà càng thêm lo lắng, bà cảm thấy sự việc đơn giản như .

 

, Tú Tú , Trân Trân ?"

 

Lúc Vương Vĩnh Nguyên mới phát hiện hai đứa con gái thấy bóng dáng .

 

Đàm Hà Hoa vốn đang sốt ruột cộng thêm xót xa, kìm nén cảm xúc nữa, túm lấy chồng sức đ.ấ.m ng-ực , nếu vì để cứu chồng và con trai, hai đứa con gái của bà lạc mất .

 

Chị dâu cả , Thư Hồng Hạ cũng kìm nén nữa.

 

Lần , Vương Vĩnh Minh cũng phát hiện con gái thấy .

 

“Chắc là chiêu trò của đám đó chứ, họ thả chúng , nhưng bắt con gái chúng ."

 

Vương Vĩnh Minh bỗng nhiên thông minh đột xuất một .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-tai-hoa-o-thap-nien-60/chuong-148.html.]

Hai em khác cũng liên tục gật đầu, cảm thấy khả năng.

 

Chỉ mấy Vương Mậu Huân chân tướng sự việc là im lặng, họ định nguyên nhân thực sự khiến các cháu gái lạc, mấy đứa con gái thôi mà, mất thì mất, cùng lắm sinh thêm là .

 

Chỉ cần các con trai đều ở đây, sinh bao nhiêu chẳng .

 

Nhà họ Vương nhờ sự trở về của các con trai, cháu trai, cuối cùng cũng khôi phục sức sống, Cát Tuệ cũng keo kiệt nữa, lấy tiền và phiếu lương thực giấu trong kẽ hở để mấy đứa con trai cửa hàng cung ứng mua đồ ăn.

 

Hôm nay là Tết, gia đình họ ăn một bữa cơm đoàn viên thật thịnh soạn.

 

Vương Vĩnh Nguyên và mấy mua thức ăn, mấy cô con dâu ở nhà sự dẫn dắt của Cát Tuệ cũng bắt đầu dọn dẹp.

 

Đồ đạc đập phá chỉ cần còn thể sửa sang một chút thì đều giữ , chỉ vứt những thứ thực sự hư hỏng hình thù gì.

 

Sau một hồi dọn dẹp, ngôi nhà miễn cưỡng cũng thể .

 

Sáng sớm hôm , đồn công an đích cử đến thông báo cho họ tìm thấy trẻ con .

 

Nghe tìm thấy trẻ con, những cha mừng quýnh lên, theo các nhân viên công an vội vàng chạy đến đồn công an, đường , nhóm Vương Vĩnh Nguyên mới chân tướng sự việc con cái mất tích.

 

Mặt đỏ bừng bừng, chẳng ai lời nào.

 

Bầu khí bỗng chốc trở nên vô cùng gượng gạo, con thì dám chất vấn cha , cha thì cũng mặt mũi nào con cái.

 

Vội vã, họ đến đồn công an.

 

trẻ con vẫn đưa đến.

 

Trong thời gian chờ đợi, đồn công an đặc biệt dành một căn phòng cho gia đình nhà họ Vương, khi trong phòng ngoài, mấy đứa con trai của Vương Mậu Huân mới chính thức về phía vợ chồng Vương Mậu Huân.

 

Đối mặt với sự chất vấn của các con trai, hai ông bà lão tức giận.

 

Họ là vì cái gì, chẳng là để cứu mấy đứa con trai, cháu trai trong nhà , nếu vì thế, họ thể đến cổng đại viện quân khu loạn.

 

Làm loạn khéo là bắt như chơi đấy.

 

Hai ông bà lão Vương Mậu Huân tức giận, con trai cũng tức giận, dù đứa trẻ mất tích cũng là con cái của họ, tuy rằng con gái trong lòng họ quan trọng bằng con trai, nhưng từ nhỏ cũng thiếu phần yêu thương.

 

Không do thời gian gần đây chịu đựng quá nhiều, tâm trạng đều nóng nảy, qua , chẳng ai kìm tính khí, tiếng đập bàn thỉnh thoảng vang lên.

 

Tiếng tranh cãi cũng mỗi lúc một cao hơn.

 

Chu Chính Nghị và Vương Mạn Vân chính là lúc cục trưởng dẫn đến cửa phòng tiếp khách, căn phòng cách âm khá , dù là ngoài cửa cũng cảm nhận sự kích động và náo nhiệt bên trong.

 

“Đồng chí Chính Nghị, họ đang ở bên trong."

 

Cục trưởng xin ý kiến Chu Chính Nghị.

 

Chu Chính Nghị Vương Mạn Vân, chắc hôm nay cần gặp nhà họ Vương một chút .

 

Vương Mạn Vân nhận ánh mắt của Chu Chính Nghị, khẽ gật đầu, đàn ông nhà cô hạng thể để khác thấy, căn bản sợ .

 

Cửa đẩy , nhóm Vương Mạn Vân xuất hiện ở cửa.

 

Trong phòng quá đỗi náo nhiệt, tranh cãi đến mức đỏ mặt tía tai, căn bản ai để ý thấy cửa mở , tất cả nhà họ Vương đều đang kể lể nỗi khổ tâm và sự hy sinh của riêng .

 

Sống trong một đại gia đình cùng một mái nhà, bất kể công bằng đến cũng thể nào công bằng tuyệt đối .

 

Nhân cơ hội cuộc khủng hoảng , đều bùng nổ.

 

Vì mấy đứa con trai đều ý định tách ở riêng, nếu cứ ở chung như đây, ngày nào đó hốt trọn ổ một nữa.

 

 

Loading...