“Chu Chính Giang cũng ngượng ngùng sờ sờ túi áo, trống .”
Cậu cũng tiền.
“Tớ tiền, thể cho các mượn.”
Thu Thu liếc cái là vẻ túng quẫn của , chủ động giúp đỡ giải quyết rắc rối.
“Không cần mua, chúng thể tự tay quà.”
Triệu Quân đề xuất tặng quà là để tiêu tiền, thực bé diều, tháng ba là thể gió, đến lúc đó họ thể bờ sông thả diều, chạy ngược chiều gió xuân, đặc biệt thoải mái.
Chu Anh Thịnh hiểu ý của Triệu Quân, sờ sờ cằm, lẩm bẩm:
“Chúng thể quà gì nhỉ.”
“Diều, chúng diều !”
Triệu Quân hưng phấn giơ tay nhỏ lên.
Diều dễ , để một chiếc diều cần ít thời gian.
“Cậu ?”
Đám trẻ Chu Anh Thịnh đều Triệu Quân, háo hức thử, đối với việc chơi, bất kể đứa trẻ lớn chừng nào, đều yêu thích và hướng tới.
“Không .”
Triệu Quân thành thật lắc đầu.
“Xùy.”
Chu Anh Thịnh và Chu Chính Giang đều dành cho Triệu Quân một cái lườm thật dài, chỉ Thu Thu thấy Triệu Quân lườm thì vui vẻ bịt miệng khúc khích.
“Tớ , nhưng mà chú tớ mà, chú đang nghỉ phép ở nhà, chúng nhờ chú dạy, chúng chẳng đều hết , đến lúc đó mỗi chúng một cái, tuyệt đối oai phong bắt mắt.”
Bàn tính nhỏ trong lòng Triệu Quân gõ lạch cạch.
Chú bé mặc dù nghỉ phép ở nhà, nhưng cũng là việc gì, ngày nào cũng đang xem mắt, một bé thì dám quấy rầy, nếu cùng , thì đó chính là pháp trách chúng.
Bàn tính của đứa trẻ còn khá tinh ranh.
“Vậy mau về nhà tắm rửa quần áo , khi học, tất cả chúng tập trung ở nhà Tiểu Quân, đó xin Phá Vân dạy chúng diều.”
Chu Anh Thịnh lập tức vui vẻ quyết định.
Cậu bé và trai vẫn từng cùng thả diều, nếu thể thả chiếc diều do chính tay , chắc chắn sẽ đặc biệt ý nghĩa.
“Tớ một con hổ!”
Triệu Quân loài động vật yêu thích.
“Tớ một con đại bàng.”
Chu Chính Giang hướng tới việc thể giống như đại bàng tung cánh khắp miền tổ quốc, bay nước ngoài, mang theo những cơn gió lạnh thấu xương.
“Chị họ, chị thì ?”
Chu Anh Thịnh cô gái duy nhất là Thu Thu.
Thu Thu ngờ còn diều của , đờ một lát, đó liền vui vẻ tươi:
“Tớ thích hoa, một bông hoa.”
Mọi ngẩn ngơ.
Diều hình bông hoa thế nào, họ cũng từng thấy bao giờ mà.
“Khụ khụ, cái đó... chị họ , thể đổi cái khác ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-tai-hoa-o-thap-nien-60/chuong-519.html.]
Chu Anh Thịnh cẩn thận trưng cầu ý kiến, diều bông hoa lớn đều bay lên nữa, loại bé từng thấy, đều là hình động vật cả.
“ , Thu Thu, đổi cái khác , bông hoa lớn chắc chắn khó lắm.”
Chu Chính Giang cũng tưởng tượng nổi diều bông hoa lớn thể trông như thế nào.
“Tớ chỉ thích hoa lớn thôi, đổi.”
Thu Thu cam tâm tình nguyện đổi, dạy họ chẳng là chú nhỏ nhà họ Triệu , , cứ hỏi chú nhỏ nhà họ Triệu là , chừng thể chứ.
Mọi thấy sự kiên trì của Thu Thu, cũng liền đau đầu nữa, mà giao chuyện khó khăn cho Triệu Phá Vân.
“ , Tiểu Thịnh, chiếc diều thế nào, còn chú nhỏ thì ?”
Triệu Quân tò mò về ước mơ của Chu Anh Thịnh.
“Tớ...”
Chu Anh Thịnh suy nghĩ sâu xa, bé một chiếc diều khác biệt, từng xuất hiện bao giờ, như mới bắt mắt hơn, ba cái thứ như hổ, đại bàng, mùa thả diều hàng năm, trời bay đầy rẫy cả .
“Cậu là một con rồng đấy chứ?”
Triệu Quân kinh ngạc hẳn lên.
Chu Chính Giang và Thu Thu cũng kinh ngạc Chu Anh Thịnh.
Diều hình rồng chỉ dễ , càng dễ thả, thực sự mà , thực diều càng đơn giản thì càng dễ thả, cũng thả càng cao, nếu nếu thả lên thì mất mặt lắm.
“Đi , ai diều rồng chứ, , , các để tớ nghĩ , tớ một cái khiến kinh ngạc.”
Chu Anh Thịnh linh cảm từ yêu cầu diều của Thu Thu.
Nhìn bộ dạng bá khí của Chu Anh Thịnh, Triệu Quân và Chu Chính Giang tức khắc cảm thấy hổ với đại bàng chẳng còn thơm tho gì nữa.
Hai thầm quyết định, đợi khi Chu Anh Thịnh diều gì, họ cũng đổi theo.
Lúc Chu Anh Thịnh về đến nhà, trong nhà tỏa hương thơm của bữa sáng.
Không do Chu Chính Nghị , mà là Vương Mạn Vân dậy khi hai cha con ngoài tập buổi sáng, đó bữa sáng.
Cô buổi sáng Chu Chính Nghị bận rộn lâu, nên bữa sáng nước nôi rườm rà, mà trực tiếp nấu cơm.
Đợi đến khi Chu Chính Nghị tập buổi sáng xong về đến nhà, cô đang xào rau.
Sống bên sông, gần biển, dĩ nhiên thể ăn ít nguyên liệu tươi ngon, cá biển chỉ cần dùng một chút xíu dầu áp chảo một chút, là vô cùng mỹ vị, cộng thêm cá sông hấp, một món rau xanh.
Cả gia đình ăn một bữa ngon lành.
Sau đó Chu Chính Nghị , Chu Anh Thịnh học, trong nhà chớp mắt chỉ còn Vương Mạn Vân.
Nhìn căn nhà mới náo nhiệt tột cùng trở nên vắng lặng, Vương Mạn Vân thấy quen, ngược khi dọn dẹp xong nhà bếp, cô liền lên lầu.
Chị dâu hai nhà họ Chu sắp sinh , cô chuẩn quà cho đứa trẻ chào đời.
Cô nghĩ kỹ , định một bộ quần áo cho trẻ nhỏ mặc.
Vừa bông mới, cô định một bộ áo lót bên ngoài đó, thêm một chiếc áo khoác bông nhỏ, như lúc bế trẻ con ở nhà, thì cần quấn chiếc chăn bông nhỏ dày cộp.
Cũng thuận tiện cho tay chân trẻ sơ sinh hoạt động.
Vương Mạn Vân lật từ trong tủ quần áo loại vải mềm mại nhất, kiểm tra kỹ lưỡng, khi thấy khuyết điểm và sợi, bắt đầu cắt may.
Cho dù là trẻ sơ sinh mới chào đời cũng đứa lớn đứa nhỏ, khi thể xác định chính xác nên mặc cỡ nào, thì cũng một giá trị phạm vi.
Vương Mạn Vân liền dựa theo giá trị phạm vi lớn nhất để cắt may.
Quần áo cho trẻ con thà rộng, chứ thể chật, nếu trẻ mặc mấy ngày mặc nữa, vì trẻ con lớn nhanh như thổi, từ lúc mới sinh đến khi đầy tháng, những đứa trẻ ăn thể tăng trọng lượng lên gấp đôi.