Mẹ Kế Tài Hoa Ở Thập Niên 60 - Chương 69

Cập nhật lúc: 2026-05-03 20:01:28
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cháu cảm ơn chú Chu."

 

Triệu Quân là một đứa trẻ tâm hồn rộng mở, thấy Chu Chính Nghị mời liền từ chối, theo Chu Anh Thịnh cửa, đó phòng tắm rửa tay.

 

“Cha, Triệu Quân ..."

 

Chu Anh Hoa là cuối cùng cửa, rửa tay ngay mà đem tình hình nhà họ Triệu giải thích cho Chu Chính Nghị.

 

Sắc mặt Chu Chính Nghị trầm xuống một phân, đối với cha của Triệu Quân mà từng gặp mặt chẳng còn chút thiện cảm nào.

 

“Chuyện cha , để cha bảo dì chừa cơm canh , chuyện con cần quản nữa, cứ tiếp đãi Tiểu Quân cho ."

 

Chu Chính Nghị vỗ vai con trai, hài lòng về sự trưởng thành của các con.

 

Rời khỏi Ninh Thành, hai đứa con trai đều đang đổi, đều đang phát triển theo hướng hơn.

 

Chu Anh Hoa thấy cha tiếp quản chuyện thì yên tâm rửa tay, Chu Chính Nghị bèn phòng bếp.

 

Trong bếp bận rộn xong xuôi, Vương Mạn Vân cũng thấy tiếng lũ trẻ chuyện, đang định dọn món lên thì thấy Chu Chính Nghị cửa, đang định sai bảo việc thì Chu Chính Nghị nhỏ giọng chuyện nhà họ Triệu.

 

Vương Mạn Vân đồng cảm với Diệp Văn Tĩnh và Triệu Quân.

 

Gặp cái thằng con trai/ ba phân biệt như , đúng là đen đủi tám đời.

 

“Đi lấy hộp cơm nhà đây, lấy ít món mang qua cho chị ."

 

Diệp Văn Tĩnh đối xử với Vương Mạn Vân, cô sẽ tiếc chút đồ ăn, vả bữa cơm đầu tiên chuyển nhà, đương nhiên đông ăn mới càng ý nghĩa.

 

“Cảm ơn cô."

 

Chu Chính Nghị thực sự cảm ơn Vương Mạn Vân, ngay cả khi cuộc sống bây giờ hơn mấy năm nhưng cũng chẳng mấy ai hào phóng như .

 

“Chị đối xử với , chị bệnh nên qua thăm chị một chút."

 

Vương Mạn Vân gắp ít cơm canh hộp cơm.

 

“Chuyện thể cứ thế mà bỏ qua ."

 

Vương Mạn Vân bất bình cho Diệp Văn Tĩnh.

 

Chu Chính Nghị lên tiếng, chuyện là đàn ông thực sự tiện gì.

 

Vương Mạn Vân việc nhanh, loáng cái đóng gói xong cơm canh, đó với Chu Chính Nghị:

 

“Lũ trẻ đều ở đây, học cả buổi sáng chắc chắn là đói bụng, cứ ăn , cần đợi , mang nhiều cơm canh, qua nhà họ Triệu cùng ăn với chị ."

 

Đây là phương án nhất.

 

Chu Chính Nghị chút luyến tiếc, cơm canh đều là Vương Mạn Vân vất vả nấu, kết quả bàn cơm thiếu mất đối phương, chút thích hợp, thế là :

 

cùng cô, để lũ trẻ tự ăn ở nhà."

 

“Chị là tâm bệnh, thích hợp , , nếu thấy bữa cơm đầu tiên mặt thì buổi tối chúng một bữa nữa."

 

Vương Mạn Vân nghĩ cách trung hòa.

 

Họ thể cứ ăn xong mới qua nhà họ Triệu, như thì thật thất lễ.

 

“Được, buổi chiều mua thức ăn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-tai-hoa-o-thap-nien-60/chuong-69.html.]

 

Chu Chính Nghị tán thành đề nghị của Vương Mạn Vân.

 

Mười phút , Vương Mạn Vân xách mấy chiếc hộp cơm đến nhà họ Triệu.

 

Nhà Tư lệnh cách nhà họ xa, cũng ở trong tòa nhà kiểu cũ, nhưng vì ở nhiều năm nên bên ngoài căn nhà và sân vườn đều sửa sang , mới.

 

“Mạn Vân, em tới đây."

 

Diệp Văn Tĩnh mở cửa kinh ngạc khi thấy Vương Mạn Vân đến giờ , cũng kinh ngạc mấy chiếc hộp cơm cô xách tay.

 

“Tiểu Quân nhà chị với Tiểu Thịnh nhà em là bạn cùng bàn, giúp đỡ nhiều lắm, tan học Tiểu Thịnh kéo về nhà ăn cơm , em Tiểu Quân chị bệnh nên mang ít cơm canh qua, chị em cùng ăn."

 

Vương Mạn Vân ôn hòa đắc thể.

 

Diệp Văn Tĩnh cảm động đến suýt rơi nước mắt.

 

Cùng là kế, nhà bà gặp cái hạng mặt lòng thú như Lý Tâm Ái, mà con trai bà còn mù quáng nữa chứ.

 

Diệp Văn Tĩnh thực sự bệnh, đau đầu, đau ng-ực, đây là con trai cho tức, nhưng một lời thực sự tiện với ngoài, chỉ đành gắng gượng tinh thần mời Vương Mạn Vân nhà.

 

Nằm giường cả buổi sáng, bà thực sự cũng đói .

 

Vương Mạn Vân hề như là chủ, mà đặt mấy chiếc hộp cơm mang tới lên bàn ăn nhà họ Triệu, đó lượt mở nắp , nắp mở, mùi cơm canh thơm nức mũi xông khoang mũi Diệp Văn Tĩnh.

 

Mùi thơm chua ngọt của món cá vược hình sóc lập tức đ.á.n.h thức vị giác của Diệp Văn Tĩnh.

 

“Mạn Vân, con cá thơm quá, chị khách sáo nữa , phiền em bếp lấy giúp chị ít bát đũa."

 

Diệp Văn Tĩnh nửa con cá trong hộp cơm, tinh thần khá hơn một chút, mặt nở nụ .

 

Vương Mạn Vân thấy Diệp Văn Tĩnh thực sự khôi phục chút tinh thần mới bếp lấy bát đũa.

 

“Nhà em mới chuyển tới, mới dọn , hôm nay là đầu tiên đỏ lửa, vặn Chu vẫn , thế là cùng nấu một bữa cơm, chị , chị nếm thử tay nghề của hai tụi em xem hợp khẩu vị ."

 

Vương Mạn Vân hỏi chuyện nhà họ Triệu, chỉ tình hình nhà .

 

Điều khiến tâm trạng Diệp Văn Tĩnh càng thoải mái hơn.

 

Món cá vược hình sóc thực sự đang mời gọi vị giác của bà, bà gắp liên tiếp mấy miếng mới dừng tay, đó :

 

“Nếu theo phong tục , tụi chị qua nhà em ăn một bữa cơm mừng tân gia thật náo nhiệt, nhưng bây giờ..."

 

Diệp Văn Tĩnh chút bất lực.

 

Hồng vệ binh loạn, hơn một năm qua khắp nơi phá trừ tứ cựu, một phong tục tập quán chẳng ai dám tổ chức nữa, chỉ sợ tâm bắt thóp.

 

Diệp Văn Tĩnh tuy sống lâu năm trong đại khu nhà công vụ quân đội nhưng bà cũng những chuyện bên ngoài.

 

Vương Mạn Vân hiểu lời đối phương, :

 

“Chính vì rước lấy phiền phức nên tụi em mới bữa cơm tự gia đình ăn với , nếu Tiểu Quân qua nhà thì em cũng chẳng chị bệnh, nếu sớm hơn thì em qua thăm chị từ lâu , chị đừng chấp nhé."

 

Cô đến còn mang theo chút trái cây, coi như vẹn lễ tiết.

 

“Em lòng quá, cảm ơn nhé."

 

Diệp Văn Tĩnh chuyện bệnh chẳng với ai cả, ngay cả lão già nhà bà cũng chẳng , lão già nhà bà lúc đang công tác, bà lo những ảnh hưởng đến công việc của đối phương mà còn ảnh hưởng đến sự hòa thuận trong gia đình.

 

 

Loading...