“Cuối cùng chẳng tìm thấy gì cả.”
Vài phút , Chu Anh Thịnh đặt Hạo Hạo lưng xuống, dùng sức đá mạnh cánh cửa.
Cánh cửa dày cộp phát một tiếng “uỳnh" trầm đục, bất động như bàn thạch, qua là chất lượng .
“Chú nhỏ ơi, bọn họ là ạ?"
N囡囡 và Hạo Hạo từ thần sắc và hành động của Chu Anh Thịnh và Triệu Quân đoán nguyên nhân.
“Ừ, ngoại trừ nhà thì thể tin tưởng, còn lạ bên ngoài đừng tùy tiện tin ai cả."
Chu Anh Thịnh dạy bảo .
Tất cả đều gật đầu lia lịa.
“Bọn họ định g-iết chúng ?"
N囡囡 lớn hơn một chút, hiểu cũng nhiều hơn.
“Đừng lo, chú ở đây, chắc chắn sẽ cứu ngoài."
Chu Anh Thịnh cố gắng trấn an hai đứa nhỏ.
“Bọn họ cả , còn g-iết chúng kiểu gì?"
N囡囡 chút hiểu, nhốt bọn họ ở đây là thể g-iết ch-ết tất cả ?
Triệu Quân mặt đất càng lúc càng ẩm ướt, :
“Bọn họ cần tay, chỉ cần ai tìm thấy chúng , nước biển dâng lên là thể dìm ch-ết chúng .
Bị ch-ết đuối, thậm chí còn điều tra là chúng mưu sát."
“... nhưng mà thầy... ... sẽ gọi đến chăm sóc chúng ?"
Hạo Hạo chút hiểu, bé nhớ thầy An đến căn cứ là sẽ gọi đưa bọn họ về ngay.
“Đừng tin lời quỷ kế của kẻ ."
Chu Anh Thịnh xoa xoa khuôn mặt khôi phục vẻ trắng trẻo của Hạo Hạo, định bảo Triệu Quân trông chừng hai đứa nhỏ, còn nghĩ cách.
Triệu Quân thấy Chu Anh Thịnh bận rộn, liền giải thích với Hạo Hạo:
“Cổng căn cứ cảnh vệ, cho dù chúng , nhưng chúng thể đợi ở cổng căn cứ, như an hơn ?
Đưa chúng đến đây chính là chúng ch-ết."
“Anh ơi, sợ."
Hạo Hạo khi hiểu , dùng bàn tay nhỏ vỗ vỗ ng-ực Triệu Quân.
Triệu Quân đứa nhỏ cho phì mặc dù trong lòng đầy lo lắng, hỏi:
“Em ch-ết là gì ?"
“Biết ạ."
Hạo Hạo tư thế chắp hai tay để bên má ngủ, tư thế đúng, duy nhất đúng là đang mở trừng mắt, thè lưỡi .
“Haha, em thế chẳng đáng sợ chút nào cả, như thế ."
N囡囡 chỉ dẫn Hạo Hạo, bắt đầu mặt quỷ.
Xem , hai đứa nhỏ hề kinh hãi, thậm chí còn thể dùng cách của để dịu bầu khí.
“Tiểu Quân, qua đây."
Ngay khi Triệu Quân định gì đó với hai đứa nhỏ, giọng của Chu Anh Thịnh kịp thời vang lên.
“N囡囡, dắt Hạo Hạo, ở vị trí cao nhất đừng chạy lung tung."
Triệu Quân dặn dò xong liền chạy về phía Chu Anh Thịnh.
Chu Anh Thịnh lúc đang xổm ở góc tường, mắt chớp chằm chằm một khe nứt to bằng ngón tay cái góc tường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-tai-hoa-o-thap-nien-60/chuong-734.html.]
Khe nứt thấu quang, nhưng tuyệt đối là hy vọng thoát duy nhất của bọn họ.
“Không công cụ."
Triệu Quân bê một hòn đá đất đập khe nứt.
hòn đá sớm nước biển ăn mòn còn độ dẻo dai, ngược còn tan tành xác pháo .
“Dùng chân đạp, lát nữa chú mẫu cho cháu xem."
Chu Anh Thịnh Triệu Quân cũng sức mạnh giống , nếu hai hợp lực đạp mạnh điểm yếu nhất của khe nứt , vẫn hy vọng thoát ngoài khi nước biển ngập quá đầu bọn họ.
Lúc vô cùng may mắn vì Chu Anh Hoa dùng những biện pháp bình thường để dạy bọn họ bơi, nếu với ba con vịt cạn , một thật sự dễ cứu.
“Chú nhỏ ơi, nước dâng ."
Ngay khi hai dùng đá đ.á.n.h dấu điểm yếu nhất của khe nứt, giọng của N囡囡 đột nhiên vang lên.
Cúi đầu xuống, Chu Anh Thịnh và Triệu Quân phát hiện mặt đất quả nhiên xuất hiện những vũng nước.
Nước đến một cách lặng lẽ tiếng động, hai họ mải tập trung bức tường nên hề lưu ý đến.
“N囡囡, bảo vệ Hạo Hạo cho ."
Chu Anh Thịnh đầu dặn dò một câu, cùng Triệu Quân phiên dùng sức đạp khe nứt đó, nhưng sức bọn họ lớn đến mấy thì cũng là trẻ con, một sớm một chiều là thể đạp đổ bức tường .
Thời gian trôi qua nhanh ch.óng.
Không chỉ ánh sáng trong phòng theo thời gian càng lúc càng tối , mà mực nước trong phòng cũng càng lúc càng cao.
Chỗ khe nứt mà bọn Chu Anh Thịnh đạp cũng nước biển ngâm .
Điều mang rắc rối cực lớn cho việc tự cứu của bọn họ, lực cản trong nước gây ảnh hưởng.
Cho đến tận hai tiếng , nỗ lực của bọn họ cuối cùng cũng thấy ánh sáng, khe nứt to bằng ngón tay cái giờ to bằng nắm tay .
Cố gắng thêm một chút nữa chắc là thể thoát .
Lúc quần áo Chu Anh Thịnh và Triệu Quân sớm cởi , chỉ mặc mỗi chiếc quần đùi nhỏ.
Chẳng còn cách nào khác, bọn họ cứ ngâm trong nước suốt, nhất định bảo đảm quần áo khô ráo, như khi cực kỳ lạnh vẫn thể quấn lên để sưởi ấm.
“May mà hơn tháng năm , nếu sớm hơn một tháng thì chúng ch-ết rét mất."
Chu Anh Thịnh tung một cú đá cực mạnh qua.
Theo tiếng động trầm đục phát , bức tường vốn dĩ bướng bỉnh cuối cùng cũng đạp đổ.
Lỗ hổng tuy đầy nửa mét nhưng đủ để những hình như bọn họ thoát ngoài.
Trong phòng tối , nhưng bên ngoài trời vẫn tối hẳn.
Sau khi bức tường đạp đổ, ánh nắng màu cam chiếu trong nước, luồng ánh sáng ấm áp tiếp thêm niềm tin và sự ấm áp cho mấy Chu Anh Thịnh.
“Oa, chú nhỏ giỏi quá."
N囡囡 và Hạo Hạo bậc thang cao nhất vỗ tay cổ vũ Chu Anh Thịnh, nước biển chỉ còn một chút nữa là ngập đến bàn chân hai đứa nhỏ.
“Quay mặc quần áo, nghỉ ngơi một lát."
Chu Anh Thịnh mù quáng xuống nước ngay, lối thoát ở nước biển, ai cũng bên ngoài tình hình thế nào, cùng Triệu Quân khôi phục thể lực .
“Vâng."
Triệu Quân thật sự cũng mệt .
Hai bơi qua mực nước cao gần bằng một , cuối cùng cũng hội quân với bọn N囡囡.
Việc đầu tiên chính là mặc quần áo, tuy quần áo tháng năm đến nỗi quá dày nhưng quấn lên vẫn nhanh ch.óng mang cho bọn họ ấm.
Chu Anh Thịnh đợi quá lâu, cảm thấy hòm hòm , liền nhanh ch.óng một nữa cởi quần áo đưa cho N囡囡 ôm, :
“Chú ngoài xem , nếu an , nếu cửa khóa thì chú sẽ mở cửa, nếu khóa thì chú cứu ."