“Sách Sách im lặng.”
Vài phút , im lặng theo Chu Anh Thịnh khỏi nhà vệ sinh.
Ngay , khi rửa tay xong, Chu Anh Thịnh thấy quần áo bẩn nên vắt khăn nóng lau cho mới dẫn ngoài.
“Nhóc con, qua đây ăn cơm.”
Vương Mạn Vân vẫy tay gọi Sách Sách.
Cô đứa trẻ đói từ lâu, cho ăn bánh trôi rượu nếp khó tiêu nữa, mà dùng chút nước dùng gà cuối cùng hầm một ít cơm mềm, trong cơm còn thêm một ít rau xanh băm nhỏ.
Màu xanh biếc của rau điểm xuyết nền cơm hầm nước dùng gà, ngay lập tức khiến Sách Sách thể rời mắt.
Lần đầu tiên bước tới theo tiếng gọi của Vương Mạn Vân.
“Cháu tên là Sách Sách.”
Khi nhận bát, Sách Sách thông báo tên cho Vương Mạn Vân.
“Sau gọi cô là dì Vương.”
Vương Mạn Vân vô cùng hài lòng với hiệu suất việc của Chu Anh Thịnh.
Tại Thủ đô, khi Trương Văn Dũng và Tần An Nhàn về nhà, cả ngôi nhà như đảo lộn.
Tần An Nhàn chỉ gọi bộ con cái về nhà mà còn gọi điện về nhà họ Tần.
Tần Nhị ca Trương Văn Dũng ly hôn với em gái , cũng màng đến việc em rể là lãnh đạo, dẫn theo mấy đứa em vội vàng chạy đến nhà họ Trương, họ tuyệt đối cho phép hai ly hôn.
“Trương Văn Dũng, điểm nào với ông mà ông nhẫn tâm ly hôn với , ông xứng đáng với sự hy sinh của cho ông, cho gia đình suốt mấy chục năm qua ?”
Tần An Nhàn bùng nổ.
Bà lời ly hôn của Trương Văn Dũng cho kinh sợ, màng đến việc tính kế Chu Chính Nghị, lúc điều bà giữ vững nhất chính là địa vị của trong nhà họ Trương, là phu nhân lãnh đạo danh chính ngôn thuận.
“Cha, cha rốt cuộc thế?
Ngày tháng sống, xem bây giờ , thành cái dạng gì , vì một đứa con trai từng phụng dưỡng cha lấy một ngày mà cha định vứt bỏ , vứt bỏ chúng con ?”
Trương Cường Quốc thể tin nổi cha già.
Ánh mắt của những đứa con khác Trương Văn Dũng cũng đầy vẻ hiểu và trách móc.
Những nhà họ Tần ở bên cạnh cũng hằm hằm sát khí, hôm nay cho họ một lời giải thích thỏa đáng, dù loạn, họ cũng đòi công đạo cho em gái, nếu nhà họ Trương đòi thì sẽ tìm Thủ tướng, tìm Chủ tịch.
Trương Văn Dũng đau đầu.
Ông nhận dường như “chữa lợn lành thành lợn què" .
Ý định ban đầu của Trương Văn Dũng là ly hôn chỉ giúp vợ thoát khỏi sự lo lắng khi kế, mà còn thoát khỏi sự tính toán âm mưu, kết quả là vợ hiểu nỗi khổ tâm của .
Vừa về đến nhà gây một màn lớn thế .
Ông vốn định bận xong chút việc trong tay sẽ chuyện t.ử tế với vợ, giờ thì cần nữa , bao nhiêu đến “vây công" như thế , bao nhiêu nỗi khổ tâm cũng chẳng cần nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-tai-hoa-o-thap-nien-60/chuong-940.html.]
“Cha, cha , cha rốt cuộc nghĩ thế nào?”
Trương Cường Quốc đặc biệt sốt ruột.
Với tư cách là con trưởng trong nhà, từ nhỏ cảm thấy vô cùng hạnh phúc vì cha luôn ở bên cạnh, dù trải qua chiến loạn, cha vẫn luôn mang theo .
Vì tình cảm của dành cho cha vô cùng sâu đậm.
Hiện tại cha ly hôn, chấp nhận , điều càng thể chấp nhận hơn là nguyên nhân ly hôn là vì một ngoài từng xuất hiện trong nhà.
Đối với , Chu Chính Nghị chỉ là lạ mà còn là ngoài.
Trước đây nếu vì nể nang phận địa vị của cha, đừng là đồng ý cho Chu Chính Nghị bước cửa, ngay cả các em cũng đồng ý.
“Thằng cả, đây là chuyện giữa cha và con, các con là phận con cháu nên tham gia , lập tức rời khỏi đây, hôm khác hãy .”
Trương Văn Dũng với tư cách là gia trưởng, bậc bề , cần giải thích gì với con trai.
Nhìn ngôi nhà đông đúc đến mức còn chỗ đặt chân, ông sa sầm mặt , quở trách con trai cả.
Gia trưởng của một đại gia đình, uy nghiêm trong nhà nặng.
Trương Văn Dũng là lãnh đạo, lúc mặt trầm xuống, khí thế tỏa , tự một luồng uy nghiêm lẫm liệt, khiến mấy đứa con vốn đang phẫn nộ biến sắc, sợ hãi dám thêm lời nào.
Tần An Nhàn gọi mấy đứa con về là để chỗ dựa cho , kết quả chồng mở miệng là mấy đứa con câm như hến.
Tức đến mức bà suýt nữa thổ huyết.
Lại nhớ đến những lời Chu Chính Nghị mắng lúc , bà đột nhiên cũng cảm giác gen của thật , sinh một lũ vô dụng, nếu thì cùng là huyết thống, tại Chu Chính Nghị sợ Trương Văn Dũng, còn mấy thứ sinh vô năng như .
Khoảnh khắc Tần An Nhàn vẫn hiểu rõ một chuyện.
Đó là Chu Chính Nghị từ đầu đến cuối đều dựa chính , còn bà và những đứa con của bà , đều là nhờ phận địa vị của Trương Văn Dũng mới cuộc sống bình yên hạnh phúc.
Có cầu cạnh, đối với ban ơn, tất yếu sẽ nảy sinh sự sợ hãi.
Trương Cường Quốc để ý thấy ánh mắt “hận sắt thành thép" của , nhưng sự phục tùng cha nhiều năm khiến do dự hết đến khác, cuối cùng chỉ thể về phía em trai thứ hai và em gái thứ ba.
Trương Cường Dân và Trương Tuệ Bình đang cau mày.
Họ tuy đồng ý cha ly hôn, nhưng cũng giống như cả, vô cùng sợ hãi cha, thấy cha nổi giận, dù thương đến thì trong cảnh họ cũng dám mở miệng.
Trương Cường Quốc là các em đang sợ hãi, cuối cùng dám đáp ánh mắt của , nhưng cũng tuân theo chỉ thị của cha là lập tức dẫn các em rời ngay.
Lúc đặt hy vọng hòa giải lên vai mấy ông .
Người nhà họ Tần thực cũng luôn chờ em Trương Cường Quốc đòi công bằng cho em gái, kết quả chỉ thằng cháu cả chất vấn em rể vài câu, em rể quát một tiếng là dám hé răng nữa.
Tần Nhị ca thất vọng.
Những nhà họ Tần khác cũng thất vọng.
“Văn Dũng, nếu hôm nay chuyện ồn ào quá lớn, với tư cách là nhà ngoại của An Nhàn, chúng cũng đến tận cửa.
Ông ly hôn với An Nhàn thì một lời giải thích, câu khó , chúng ở tuổi đều là kẻ sắp xuống lỗ , An Nhàn chuyện gì trời dung đất tha mà ông ly hôn với cô lúc tuổi già?”