Mạn Mạn thích ăn gạch cua nên bóc thịt cua cho bé ăn là , gạch cua đều bụng Hạ Đông Xuyên. Lúc cua quá đắt, gạch cua tuy là đầy ắp nhưng cũng ít, ăn vị .
Hạ Diễm cũng thấy ngon, gạch cua biển và cua đồng vị giống lắm. Trước bé thích ăn gạch cua biển nhưng ăn cua đồng thấy cũng , dùng lời Tô Đình là: càng ăn càng "cuốn".
Chỉ là cua tính hàn, sợ Hạ Diễm tiêu chảy nên ăn ba con xong, Hạ Đông Xuyên cho bé ăn nữa.
Hạ Diễm đang cơn thèm: "Sức khỏe con lắm, tiêu chảy ạ."
"Đợi con tiêu chảy thì muộn ." Hạ Đông Xuyên , khách khí cầm lấy một c.o.n c.ua, tách mai, dùng đũa gắp gạch cua nhét miệng.
Hạ Diễm chằm chằm động tác của , l.i.ế.m môi : " bố cũng ăn ba c.o.n c.ua mà."
"Thứ nhất, bố ăn chung với em con, ba c.o.n c.ua bố ăn nhiều lắm là một cân rưỡi. Thứ hai, bố là lớn, sức khỏe hơn con, sợ tiêu chảy."
Tô Đình : "Cua thể ăn nhiều . Nếu con còn ăn thì bảo bố mua về là , nhưng nếu ăn xong tiêu chảy thì khỏi ăn luôn đấy."
Nói trắng , đây là bài toán lựa chọn giữa việc ăn một cho và ăn lai rai lâu dài.
Nhìn mấy c.o.n c.ua còn trong đĩa, Hạ Diễm đau lòng đưa lựa chọn: "Thôi , con ăn nữa." Cúi đầu và hai miếng cơm, nghĩ nghĩ nhịn hỏi, "Bố ơi, bao giờ bố mua cua tiếp ạ?"
Hạ Đông Xuyên : "Tùy tình hình."
"Vâng," Hạ Diễm cúi đầu và hai miếng cơm, ngẩng đầu lên, "Nếu thi cuối kỳ con nhất khối, mua cua nữa ạ?"
"Chắc là ."
"Tại ạ?"
"Hết mùa."
"Thế tôm hùm thì ạ?"
"Cũng hết mùa."
Hạ Diễm lộ vẻ thất vọng, mãi đến khi ăn xong mới nhớ hỏi: "Vậy bao giờ là mùa ăn tôm hùm cua đồng ạ?"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Tôm hùm tháng 7, 8, cua tháng 9, 10."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-526.html.]
"Lâu thế ạ?" Hạ Diễm trợn tròn mắt.
"Con tưởng thế nào?" Hạ Đông Xuyên hỏi , "Đĩa tôm cua là bố vất vả lắm mới kiếm đấy, ăn nữa thì đợi sang năm ."
Hạ Diễm: "..."
Biết thế "lai rai" mà đợi đến tận sang năm mới tiếp tục, bé thà chọn ăn một cho đời còn hơn. cơm cũng ăn xong , giờ gì cũng muộn.
Hạ Diễm vỏ tôm cua bàn, thở dài thườn thượt, hối hận vô cùng.
...
Ăn cua xong, tháng 11 trôi qua hơn nửa, đồ gỗ cũng đóng hòm hòm , nhưng vì để sơn khô thêm mấy ngày nên mãi đến cuối tháng, Hạ Đông Xuyên mới tranh thủ thời gian chở đồ về.
Việc gây động tĩnh nhỏ trong đại viện.
Vì hai cái tủ quần áo, chỉ dựa sức khiêng thì tha về nổi, nên Hạ Đông Xuyên xin mượn một chiếc xe tải quân dụng cỡ nhỏ từ .
Lúc xe tải mới đại viện, phản ứng gì mấy. Đại viện quân khu mà, xe quân dụng đầy, hơn nữa thùng xe tải bạt che, thấy xe gì nên để ý lắm.
Mãi đến khi xe dừng chân tòa nhà 10, Hạ Đông Xuyên và Triệu Tuấn Bình cùng xuống khiêng đồ, mới phát hiện : Nhà họ Hạ đóng cả một xe đồ gỗ!
Người nhà thể theo quân ở đại viện sĩ quan, cấp bậc đều khá cao, lương lậu tương ứng cũng khả quan. Ở thời đại , nuôi sống cả nhà, thỉnh thoảng sắm sửa thêm chút đồ đạc cho gia đình đối với họ cũng khó.
dù khó, cũng chẳng ai nỡ một sắm sửa nhiều đồ gỗ như , chỗ là tiền cả đấy!
là nhà họ Hạ mới chuyển đến, trong nhà chẳng mấy món đồ hồn, cần sắm sửa nhiều thứ.
nhà bộ đội chung quy nhà , ai họ thể ở đây bao lâu? Cho nên các gia đình khác trong đại viện, kể cả hồi mới đến, cũng ít khi sắm sửa đồ đạc ồ ạt như .
Thực sự cần thiết họ mới mua, mà còn chọn loại giá rẻ tương đối.
Như hai cái tủ quần áo Hạ Đông Xuyên và Triệu Tuấn Bình đang khiêng xuống, họ chắc chắn sẽ đóng to thế, loại hai cánh là . Thậm chí cần tủ quần áo, đóng hai cái rương gỗ càng tiết kiệm tiền.
Còn bàn trang điểm, bàn việc, sofa, bàn , họ tuyệt đối sẽ mua, tốn tiền , tha về còn chật nhà.