Bố Tô trong lòng thương con gái nên chiều ý nàng, để nàng ở một .
Bố chồng đồng ý, Lý Hồng chỉ đành dẹp cái ý định đó . Nguyên kết hôn theo quân bao lâu, cô nhắm phòng của nguyên , nhưng là đưa con trai sang ngủ.
Cô tính toán kỹ, con gái đến mấy cũng gả , chúng nó lấy chồng thì phòng ốc trống, lúc đó tính . Chi bằng sớm đưa con trai chiếm chỗ, như con trai cũng sẵn cái phòng.
Chỉ là cô nhắc đến chuyện thì Tô Quốc Bình vui. Đều là con trai, ngày thường cũng thiếu công điểm, dựa mà chuyện các chiếm hết!
Không , kiên quyết .
Lý Hồng thầm nghĩ chú mày gì con trai, mỗi mụn con gái, đòi phòng gì? Thế chẳng là "chó già giữ xương" ?
Ngặt nỗi chồng cô tiếng , lời cô cũng chỉ dám nghĩ trong bụng chứ dám toạc , chỉ bóng gió xa xôi.
Tô Quốc Bình xong liền bảo: "May chị là chị dâu đấy, thì tưởng chị đang trù ẻo cả đời con trai."
Lời thốt bố Tô mắng cho một trận.
Tô Quốc Bình mắng quen nên chẳng sợ bố nóng giận chút nào, : "Bố đừng giận, dù con thấy còn trẻ chán. Mười năm tới, bọn con định ba năm hai đứa, năm năm ba đứa, mười năm phấn đấu sinh sáu đứa, tin là thằng cu! Cho nên phòng của cái Đình, một là để , chia thì cũng đợi con trai con đời hẵng chia!"
Lý Hồng mà tức hộc m.á.u, thầm nghĩ chú mày cưới vợ ba năm mà thấy vợ chú đẻ đứa thứ hai !
điều cô bực nhất là bố chồng, rõ ràng đang c.h.é.m gió phần phật mà theo lời , cứ thế để trống gian phòng đó.
Sắp về đến nhà họ Tô, Tô Quốc Bình : "Nghe tin các em về, sớm dọn dẹp phòng , vẫn là gian em ở khi cưới , mấy năm nay vẫn để , đồ đạc đổi gì ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-544.html.]
Tô Đình tỏ vẻ ngạc nhiên: "Gian phòng cũ của em ai ở ?"
Tô Quốc Bình tranh công, chỉ : "Có ở đấy, nhưng bố sợ em về chỗ ở nên đồng ý."
Hắn rõ, nhưng ký ức của nguyên nên Tô Đình Lý Hồng vẫn luôn nhòm ngó gian phòng đó, đang ám chỉ ai, trong lòng khỏi chút cảm động.
Bố Tô đối với cô con gái nguyên quả thực là m.ó.c t.i.m móc phổi mà . Chưa đến họ, Tô Quốc Bình cũng thật lòng thương yêu cô em gái .
Chỉ là nguyên rõ ràng phụ lòng họ. Trong nguyên tác, khi kết hôn nàng về thăm nhà nào, cắt đứt liên lạc với cha em. Sau nguyên bắt tù mới nhớ đến nhà, nhờ luật sư liên hệ với họ, hy vọng họ thể vớt .
Chỗ ở của nhà họ Tô vẫn đổi nên luật sư liên hệ với họ thuận lợi. Lúc bố Tô qua đời, Tô Quốc Bình đưa Tô già yếu lên thủ đô thăm tù.
Nguyên gặp Tô thì lóc t.h.ả.m thiết, bảo rằng tù là do Hạ Diễm hại, vì nó hận nàng tròn trách nhiệm nuôi dưỡng nên trả thù, cầu xin Tô giúp khó.
Mẹ Tô xong chút khó xử. Tuy bà và Trình Hiểu Mạn là bạn tri kỷ, nhưng Trình Hiểu Mạn mất bao nhiêu năm, bà càng từng gặp Hạ Diễm, nó hận con gái bà đến thế thì thể nể mặt bà .
dù cũng là con gái đứt ruột đẻ , thấy con vướng vòng lao lý bà đành lòng khoanh tay . Hơn nữa nguyên giấu chuyện ngược đãi Hạ Diễm nên bà tưởng giữa họ chỉ là mâu thuẫn bình thường, mới định thử một .
Hạ quyết tâm xong, Tô bảo Tô Quốc Bình tìm cách liên hệ với Hạ Diễm.
Lúc việc kinh doanh của Hạ Diễm lớn, gặp dễ. Tuy nhiên đầu óc Tô Quốc Bình linh hoạt, qua nhiều cầu nối cũng bắt liên lạc. Hạ Diễm tuy căm hận nguyên , nhưng nàng và nhà họ Tô mười mấy năm liên lạc, tò mò họ nghĩ gì về nguyên , đỡ gì cho nàng, nên đồng ý gặp mặt.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Chỉ là gặp xong, đợi Tô cầu xin cho nguyên , Hạ Diễm như kể chuyện xưa, kể rành rọt từng chuyện nguyên ngược đãi năm xưa.