Lúc cả đại viện gần như náo loạn, còn mượn hai chiếc xe của đơn vị tìm mấy tiếng đồng hồ vẫn thấy. Cuối cùng Cục Công an huyện gọi điện đến đơn vị mới cử đón mấy đứa trẻ về.
Đón về hỏi mới , lúc nhặt phế liệu, đứa nảy ý kiến nhặt xong mang bán luôn.
Ý kiến cả nhóm tán thành. Lại thêm đứa nhớ trạm thu mua phế liệu ở huyện, xe khách nửa tiếng là tới.
Lúc đó hai đứa do dự vì tiền, nhưng đứa đề xuất hào phóng vỗ n.g.ự.c bao tiền xe, thế là cả đám trẻ kéo đường bắt xe huyện.
Lên xe hẹn bán xong thì về, nhưng bán xong chúng đói bụng, đối diện Cung Tiêu Xã nên lượn lờ mua đồ ăn.
Mua xong đồ ăn định bắt xe về thì gặp đám trẻ con đang chơi chọi gà, thế là sà xem, hai đứa còn tham gia đấu một trận. Đến khi trời tối mịt mới giật , cả lũ vội vàng chạy bến xe.
Kết quả đợi mãi thấy xe, cuối cùng may gặp một cô gái trẻ bụng thấy chúng co ro trong gió lạnh nên đưa đến Cục Công an.
Công an hỏi địa chỉ nhà, liên hệ với đơn vị xong chúng mới đón về an .
Mấy đứa trẻ đó về nhà, đứa nào cũng ăn một trận "lươn xào thịt" (đánh đòn), đến tận Tết phát tiền tiêu vặt, chỉ sợ chúng tí tiền trong túi chạy lung tung.
Khoảng thời gian đó Tô Đình quản Hạ Diễm c.h.ặ.t, tan học là bắt về nhà ngay, cuối tuần cũng cho chơi quá lâu, sợ ngày nào đó bé cũng hùa theo bạn bè loạn.
Sau Hạ Đông Xuyên rảnh rỗi, bắt đầu dạy Hạ Diễm luyện võ. Vì tập xong bé chỉ vật , chẳng bài tập, nên tan học chơi với bạn nữa mà về nhà bài ngay.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Dần dà, Tô Đình cũng thả lỏng hơn.
Mãi đến gặp bọn buôn đường về, liên tưởng đến chuyện năm ngoái, Tô Đình khỏi rùng .
May mà mấy đứa trẻ đỏ, gặp . Nhỡ vận xui, gặp kẻ thì mà về nữa?
Bởi khi Hạ Diễm học , Tô Đình chỉ cho bé chơi ở lầu. Lúc cô ôn bài cũng thỉnh thoảng ban công ngó xuống, thấy bóng con là chạy khắp sân tìm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-568.html.]
Mạnh Tú Trân thấy cô giữ con kỹ quá còn bảo: "Trẻ con chơi trong đại viện thì chuyện gì chứ? Cô cứ khéo lo xa."
Tô Đình xong bất đắc dĩ : "Nó chơi trong đại viện em đương nhiên sợ, chỉ sợ nó chạy ngoài thôi. Chuyện năm ngoái chị quên ?"
"Chắc đến mức thế , mấy đứa đòn nhớ đời ," Mạnh Tú Trân nghĩ tấm gương tày liếp thì chắc đứa nào dám tái phạm nữa, nghĩ nghĩ , "Hơn nữa chúng nó cũng ?"
"Chúng nó là vì may mắn, nhưng nhỡ chúng nó may mắn thì ? Chị , lúc về quê ăn Tết bọn em còn gặp cả bọn buôn ..."
Kể chuyện tàu, Tô Đình : "Vận khí , chúng nó thể sẽ giống hai đứa trẻ bọn buôn bắt cóc, đến cuối cùng đến nhà cũng chẳng tìm về ."
Tô Đình thích kể lể nên chuyện gặp nạn tàu Mạnh Tú Trân đó , mới thấy cô lo xa quá.
Giờ cô kể, sắc mặt Mạnh Tú Trân nghiêm trọng hẳn: "Thế thì coi trọng thật. Mà bọn buôn lộng hành thế? Tàu hỏa cũng dám lên ?"
"Vì tiện mà."
Bọn buôn nghề , định sẵn là nam về bắc, bắt đứa trẻ từ công xã bán sang công xã , chắc chắn sẽ tóm ngay.
thời đại giao thông vô cùng bất tiện, gia đình bình thường cái xe đạp là oách lắm . Mua xe bốn bánh cần giấy phép, đừng ô tô, ngay cả máy kéo cũng đơn vị nào cũng mua nổi.
Bọn buôn việc phi pháp, bản chúng sống ngoài vòng pháp luật, đương nhiên cửa mua xe bốn bánh. Muốn buôn , chúng chỉ thể phương tiện công cộng.
Trong các phương tiện công cộng, xe khách đường ngắn nhiều hơn đường dài, hơn nữa chậm. Từ phía đông sang phía tây một tỉnh khi mất hơn hai mươi tiếng, thậm chí lâu hơn.
Hơn nữa xe khách chật chội, giường đường dài kê sát sạt , xe quá lâu tỉ lệ phát hiện sẽ tăng lên.
Còn tàu hỏa tuy vé đắt hơn chút nhưng tốc độ nhanh, hành trình ngắn, giường cứng sáu một khoang, cần đề phòng ít hơn.