Tô Đình ừ một tiếng, nhớ chủ đề ban đầu: " , còn đồng chí an ninh liên hệ việc gì."
Nếu quá trình thẩm vấn gặp vấn đề, cũng kết quả thẩm vấn, thì... Không đợi Hạ Đông Xuyên trả lời, Tô Đình đoán: "Chẳng lẽ là tìm nhà hai đứa bé ?"
Hạ Đông Xuyên gật đầu: " thế. Hai đứa bé đó bắt cùng một chỗ. Đứa lớn nhớ việc, nhà ở nên khi bọn buôn bắt mấy ngày là liên hệ với nhà. Đứa nhỏ hơn thì dựa khẩu cung của bọn buôn , tra từng chút một nên mất thời gian, bố nó hai hôm mới tìm đến nhận con."
"Tìm là ."
Thời gian qua Tô Đình vẫn luôn lo lắng chuyện . Bọn buôn kết cục là cái chắc, vài chục năm tội buôn xử nhẹ, huống chi là thời thập niên 70 luật pháp nghiêm khắc. hôm nay, kết cục của hai đứa trẻ đối với cô vẫn là ẩn .
Tô Đình thở dài một , cảm thán: "Đồng chí an ninh nhiệt tình thật, còn gọi điện báo cho chúng ."
Hạ Đông Xuyên gật đầu, : " gọi điện đến chỉ để báo chuyện ."
"Còn chuyện gì nữa?"
"Hai hôm bố đứa trẻ tìm con vì cảm ơn nên mấy lá cờ thưởng. Một lá gửi đến Cục Công an địa phương, một lá gửi đến đơn vị của đồng chí an ninh, còn một lá nhờ đồng chí chuyển giao, gửi cho . Cậu gọi điện chủ yếu là để xác nhận địa chỉ."
Tô Đình vỡ lẽ: "Anh cho địa chỉ ?"
"Ừ."
Vốn dĩ Hạ Đông Xuyên định nhận lá cờ thưởng . Theo thấy, là một quân nhân, gặp tội phạm bỏ trốn đường, liên hệ cảnh sát địa phương bắt giữ là việc nên , cũng vì thế mà cảm thấy bố đứa trẻ giải cứu cần báo đáp .
Hơn nữa quân kỷ nghiêm minh, lấy của dân cây kim sợi chỉ là điều dạy dỗ ân cần từ khi trường quân đội. Hoàn thành nhiệm vụ, quân đội sẽ khen thưởng, tự ý nhận quà cảm ơn của dân là vi phạm quy định.
Tuy cờ thưởng ăn uống , là một trong ít những thứ bộ đội thể nhận, nhưng để tránh phiền phức, ban đầu cũng nhận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-570.html.]
đồng chí an ninh bảo bố đứa trẻ đưa con về quê, lá cờ thưởng giữ đơn vị họ cũng tiện, chỉ thể gửi cho .
Hạ Đông Xuyên hết cách, đành đồng ý để gửi cờ thưởng đến, đợi cúp máy xong liền báo cáo chuyện với lãnh đạo.
Lãnh đạo chuyện vui, hỏi cặn kẽ đầu đuôi sự việc xong, bực buồn hỏi: "Nếu bố đứa trẻ gửi cờ thưởng cho , định giấu nhẹm chuyện ?"
Hạ Đông Xuyên : "Cũng chẳng chuyện to tát gì ạ."
"Không tính là to tát, nhưng cũng nhỏ."
Tuy chỉ bắt ba tên, nhưng nhổ củ cải kéo theo bùn, dựa manh mối ba tên cung cấp, thể tóm gọn cả đường dây phạm tội, đến lúc đó, hưởng lợi sẽ là vô gia đình.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Dù hiện tại đường dây phạm tội triệt phá, kể cả bắt hết, Hạ Đông Xuyên vì chỉ tham gia vụ bắt giữ đầu tiên nên ghi công, nhưng trong các cuộc họp nội bộ chắc chắn sẽ biểu dương, lãnh đạo đơn vị cũng sẽ ghi nhớ chuyện .
Về lâu dài, báo cáo chuyện đối với việc thăng tiến của Hạ Đông Xuyên trăm lợi mà một hại.
Thế mà thì , về đến nơi im thin thít, nếu bố đứa trẻ tặng cờ thưởng, chừng định giấu luôn.
Nghĩ đến đây lãnh đạo : "Cờ thưởng gửi đến thì mang thẳng lên Bộ Tư lệnh, sẽ nhắc chuyện với Tư lệnh Chương. À đúng , cả vợ nữa, đấy, dũng mưu, xứng với ."
Hạ Đông Xuyên vốn định từ chối, ông khen vợ thì chỉ lo híp mắt, phản đối nữa.
Đương nhiên phản đối cũng vô dụng, cờ thưởng chắc chắn nộp lên, lãnh đạo đơn vị chắc chắn cũng sẽ chuyện . Còn việc biểu dương miệng thì quyết định , xem ý lãnh đạo.
Hạ Đông Xuyên nhắc những chuyện , chỉ trọng điểm nhắc lời khen của lãnh đạo dành cho Tô Đình.