Tô Đình đổ mồ hôi: "Cái em sợ là ."
Đầu dây bên Vương Tĩnh Phương ha hả: "Em , khi tập 2 của bộ Tam Hỏa kết thúc, ông sầu thúi ruột, ngày nào cũng thở ngắn than dài mặt chị, bảo chị khuyên em vẽ câu chuyện thành trường thiên, nhất là đăng mười năm tám năm. Ái chà, chị ba bốn năm còn là ít đấy."
Đùa giỡn xong, Vương Tĩnh Phương đổi giọng : "Đương nhiên, chuyện cụ thể vẽ dài bao nhiêu còn xem cá nhân em, nội dung là quan trọng nhất, chị chỉ cầu em sớm đăng bài thôi."
Nói tới lui, vòng trở về chuyện giục bản thảo.
Tô Đình bất đắc dĩ : "Được , em sẽ cố gắng sớm một chút."
......
Cúp điện thoại, khi trở về Tô Đình điều chỉnh một chút lịch trình mỗi ngày của .
Trước để học tập, cô mỗi ngày cơ bản dành ba tiếng buổi sáng, ba tiếng buổi chiều, thời gian còn nếu rảnh cũng sẽ rút sách hoặc bài tập.
hiện tại vẽ truyện mới, thời gian liền còn rộng rãi như . Tô Đình quyết định buổi sáng bắt đầu sớm hơn một chút, đến mười hai giờ tranh thủ học bốn tiếng, buổi chiều hai giờ bắt đầu vẽ, đến 5 giờ vẽ ba tiếng, buổi tối nếu rảnh thì thời gian tùy ý, vẽ tranh hoặc sách đều .
Sau khi điều chỉnh, thời gian của Tô Đình trở nên khẩn trương hơn.
Hạ Đông Xuyên cũng cảm thấy thời gian khẩn trương. Để ngày hôm buổi sáng tinh thần học tập, hiện tại Tô Đình đều ngủ mười hai giờ, lố một phút cũng .
Đến nỗi hiện tại mật với cô đều tùy thời ngẩng đầu đồng hồ báo thức, chỉ sợ lố giờ là vợ giận, mấy ngày tiếp theo đều thèm để ý đến .
Sau khi kết thúc một vội vàng nữa, Hạ Đông Xuyên nhịn hỏi: "Cái truyện mới của em, khi nào thì thể vẽ xong?"
Vừa mới kết thúc một hồi mật, Tô Đình chút mệt mỏi, nheo mắt, giọng lười biếng: "Sớm thì cuối tháng 5, muộn thì tháng sáu tháng bảy ."
"Còn tận mấy tháng nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-578.html.]
"Ừm, em nhiều việc mà, tự nhiên hỏi cái ?"
"Mong em sớm rảnh rỗi một chút," Hạ Đông Xuyên thở dài, "Cứ canh giờ như thế mãi, thấy sắp xong ."
Nghe thấy lời Tô Đình liền tỉnh táo, mở mắt nghiêng về phía , lời thấm thía: "Đồng chí Hạ, em cảm thấy , việc thể trách em bận, chỉ thể đây là giai đoạn mỗi đàn ông đều nhất định trải qua. Lúc trẻ thì tinh lực vô hạn, đến trung niên liền bắt đầu tinh lực đủ..."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Người đến trung niên = tuổi lớn, tinh lực đủ = yếu.
Hạ Đông Xuyên xoay đè Tô Đình , nghiến răng hỏi: "Hay là để dùng hành động chứng minh xem tinh lực của đủ nhé?"
Tô Đình một giây nhận thua, cứng ngắc cứu vãn: "Đương nhiên hiện tại còn trẻ, tinh lực sung túc, em cảm thấy cái cần chứng minh nữa nhỉ?"
"Em chắc chứ?"
"Em chắc chắn, hơn nữa dùng hành động chứng minh lợi hại thế nào , em cảm nhận sâu sắc luôn!" Tâng bốc Hạ Đông Xuyên xong, Tô Đình liền đáng thương vô cùng mà , "Ông xã, giờ em buồn ngủ quá ."
Yết hầu Hạ Đông Xuyên lăn lộn, xoay dậy : "Anh tắm rửa."
Giữa tháng tư, nhiệt độ khí ở Thượng Hải sớm tăng lên. Tuy còn sớm mới tới mùa hè, nhưng Hạ Đông Xuyên cường thể tráng, tối muộn tắm nước lạnh thành vấn đề. Tô Đình ngăn cản , ôm chăn trộm.
Hạ Đông Xuyên chuyến mất hơn nửa tiếng. Lúc trở về Tô Đình ôm chăn bông ngủ . Bởi vì trong chăn chút nóng, một cánh tay cô rút ngoài, cong cong đặt mu bàn tay lên trán.
Hạ Đông Xuyên khom lưng sờ cánh tay cô, xúc cảm một mảnh lạnh lẽo, liền nhét tay cô trong chăn.
Có lẽ do động tác quá lớn, Tô Đình cảm thấy thoải mái, thu tay về đó đổi tư thế, từ thẳng chuyển sang nghiêng. Chăn bông vì thế trượt xuống, vắt vẻo vai, lộ đầu vai với làn da trắng nõn, cúi đầu c.ắ.n một cái.
nghĩ đến việc cô c.ắ.n xong tỉnh khả năng sẽ nổi bão, Hạ Đông Xuyên suy xét một hồi từ bỏ ý niệm , xốc chăn , tắt đèn ngủ.