Tranh thủ lúc nhạc nổi lên, Hạ Diễm còn liếc mắt xuống khán đài hai , nhưng vẫn tìm thấy ba và nhà . Chờ nhạc vang lên, bé cũng dám xuống nữa, bắt đầu hừ hừ ha ha quyền.
Tiết mục võ thuật thời lượng dài, nhưng để đ.á.n.h khí thế, đứa nào đứa nấy đều dùng hết sức bình sinh. Chờ đến khi tiết mục kết thúc, giữ nguyên tư thế đài, ai nấy đều thở hồng hộc, trán Hạ Diễm còn toát đầy mồ hôi.
Cũng đúng lúc , tiếng vỗ tay vang lên như sấm dậy cả hội trường.
Các vị lãnh đạo ở hàng đầu đều thì thầm trò chuyện, lắng tai kỹ thì đều là lời khen tiết mục .
Nhóm Hạ Diễm tuy các lãnh đạo gì, nhưng thấy khán giả vỗ tay nhiệt liệt, tảng đá trong lòng dần buông xuống, đầu óc cũng linh hoạt hẳn lên, một nữa xuống khán đài.
Lần , Hạ Diễm thấy Mạn Mạn.
Trong đám đông khán giả đang vỗ tay, chỉ cô bé là vỗ, mà giơ cao hai tay vẫy vẫy.
Tìm em gái thì ba cũng dễ tìm thôi, Hạ Diễm chẳng cần đầu cũng thấy họ, mặt nở nụ tươi rói, vẫy vẫy hai tay với bọn họ.
Lúc đèn sân khấu tối , giáo viên bên cánh gà thúc giục bọn nhỏ rời sân khấu, tiết mục tiếp theo sắp bắt đầu . Hạ Diễm một lòng xuống khán đài, chú ý hiệu lệnh của cô giáo, cuối cùng đám bạn nhỏ kéo xuống đài.
Khán giả bên chú ý thấy cảnh , thi rộ lên.
Mạnh Tú Trân bảo với Tô Đình: “Ui chao, Hạ Diễm hài hước thật, kiểu kết màn thế bọn nó cố ý thiết kế đấy?”
Tô Đình che mặt : “Chắc là .”
Sau khi diễn xong, Hạ Diễm liền xuống khán đài tìm ba , nhưng giáo viên quản nghiêm, khi buổi diễn kết thúc cho phép tìm phụ , nên bé chỉ đành theo bạn học khu vực của lớp .
Lúc mới giữa các bạn, trong lòng Hạ Diễm cực kỳ vui, bé còn xem nhà nhận xét thế nào về màn biểu diễn của mà.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
xuống , các bạn học khen ngợi, với vẻ mặt sùng bái, Hạ Diễm nhanh ch.óng quên sạch nỗi vui trong lòng, cả lâng lâng như mây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-588.html.]
Trong lòng đắc ý, nhưng ngoài mặt vẫn khiêm tốn vài câu: “Luyện quyền vất vả , thật tớ từ lâu , tớ còn mấy bài khó hơn nữa cơ. Được , cơ hội tớ đ.á.n.h cho các xem.”
Bọn Tôn Lâm: …… Rốt cuộc đây là khiêm tốn là khoe khoang ?
……
Buổi biểu diễn kéo dài hai tiếng, đến 11 giờ trưa thì kết thúc.
Tan cuộc xong, phụ thể tùy ý rời , nhưng học sinh phân theo lớp xếp hàng , đến bên ngoài còn chỉnh đốn đội ngũ điểm danh, xác định đủ mới về.
Nếu phụ đến xem đón con về luôn thì cần đợi điểm danh xong, tìm giáo viên đăng ký mới dẫn .
Vì thế khi khỏi đại lễ đường, nhóm Tô Đình vội về ngay mà tìm một chỗ râm mát, đợi học sinh lớp 4/2 .
Cũng may khối lớp của Hạ Diễm là khối lớp lớn, khi xem biểu diễn xếp khối lớp nhỏ nên khá sớm. Đợi đến mười phút, Lý Nguyệt Trân điểm danh xong, Tô Đình cùng Hà Thúy Hà liền qua, đón hai đứa nhỏ .
Ra khỏi đại lễ đường, cả đoàn vội bắt xe mà về phía chỗ náo nhiệt, bọn họ tìm một tiệm cơm để ăn trưa.
Việc hôm qua bàn bạc xong . Tuy buổi diễn kéo dài hai tiếng nhưng khi nào kết thúc thì ai dám chắc. Hơn nữa khi tan diễn, đón xe về chắc chắn đông, chừng sẽ chen lên nổi xe, đợi chuyến . Nếu thật sự xảy tình huống đó, về đến đại viện cũng chẳng là mấy giờ, kịp cơm trưa cũng là vấn đề.
Cho nên mấy hôm qua thống nhất, diễn xong vội về nhà, cứ ăn uống no say tính.
Vì bọn họ đông , đến tiệm cơm quốc doanh liền tìm nhân viên phục vụ sắp xếp một phòng riêng. Vào trong , Mạnh Tú Trân mới hỏi: “Tiểu Diễm, các cháu diễn xong lôi xuống thế?”
Nhắc đến chuyện , mặt Hạ Diễm thoáng chút ngượng ngùng: “Lúc cháu mải chào hỏi ba , thấy cô giáo bảo xuống ạ.”