Mạn Mạn đột nhiên hỏi: “Không em ?”
“Cái gì cơ?” Hạ Diễm lộ vẻ khó hiểu.
Mạn Mạn chỉ mũi , nhấn mạnh: “Em là đầu tiên chào mà!” Thế mà trai chào em! Quá cô bé đau lòng!
Để cho trai giận đến thế nào, Mạn Mạn nhảy xuống khỏi ghế, chạy lạch bạch vòng qua phía Tô Đình : “Em thèm chơi với nữa!”
Mạnh Tú Trân xem náo nhiệt chê chuyện lớn, bảo: “Ái chà, Mạn Mạn giận kìa.”
Mạn Mạn liếc trai một cái, gật đầu thật mạnh: “Vâng ạ!”
Hạ Diễm vội vàng : “Ở đài cũng chào em mà.”
Mạn Mạn nghiêm túc: “ mà nãy !”
“Anh ?” Hạ Diễm ngơ ngác hỏi, bé quên mất gì .
Cậu bé quên, nhưng bạn của bé thì nhớ rõ, lớn tiếng : “Anh ! Em , em chỉ bảo chào ba em thôi, đến em gái!”
Đến lúc Hạ Diễm mới hiểu vì Mạn Mạn giận, bèn giải thích: “Anh thấy em đầu tiên, chào em nhất, đó mới thấy ba , cho nên đoạn là đang chào bọn họ mà.”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Mạn Mạn chu miệng: “Là như thế ?”
“Đương nhiên là thế !” Hạ Diễm gật đầu lia lịa.
Tô Đình hỏi: “Nếu là hiểu lầm thì Mạn Mạn xin ?”
Lúc mới đầu tưởng ngó lơ, trong lòng Mạn Mạn quả thực buồn, nhưng hiểu lầm giải tỏa thì . Nghe , cô bé ngượng ngùng bảo: “Anh ơi, em xin .”
“Không .” Hạ Diễm hào phóng đáp, vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh hỏi: “Em đây ?”
Lần Mạn Mạn chẳng màng ngượng ngùng nữa, gật đầu thật mạnh: “Muốn ạ!” Rồi lạch bạch chạy về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-589.html.]
Hà Thúy Hà nhịn : “ là trẻ con, giận nhanh mà quên cũng nhanh.”
“Anh em mà, chí ch.óe cãi tình cảm mới .” Mạnh Tú Trân , “Hai đứa cách tuổi xa, cãi thế là còn ít đấy. Hai đứa nhỏ nhà chỉ cách một tuổi, lúc ở nhà ngày nào cũng cãi vã, lên cấp hai mới ngớt chút.”
Gần căn cứ trường cấp hai, mà huyện thành cách nhà xa, xe tuyến về hàng ngày cũng ít, nên con cái trong đại viện lên cấp hai là cơ bản đều sẽ ở nội trú.
Mạnh Tú Trân đùa: “Cho nên , khác thấy nghỉ hè thì vui, thấy nghỉ là phát sầu, thấy bọn nó là thấy phiền.”
“Thôi bà,” Hà Thúy Hà tin lời , vạch trần: “Bây giờ bà thế thôi, đợi mấy năm nữa chúng nó lớn, đứa nào cũng sự nghiệp riêng, xa về thì bà càng phiền hơn cho xem.”
“Nếu bọn nó vì công ăn việc mà về thì phiền cái gì?” Mạnh Tú Trân sực nhớ chuyện gì, thở dài , “Chỉ sợ bọn nó xuống nông thôn về , sự nghiệp, lập gia đình, lỡ dở thời gian một cách vô ích thôi.”
Hà Thúy Hà sực nhớ , hỏi: “ , con gái lớn nhà bà năm nay nghiệp ?”
Mạnh Tú Trân khổ: “Ừ.”
Bà và chồng sinh ba đứa con, đứa thứ hai và thứ ba sàn sàn tuổi , cách đến hai tuổi, hiện tại đứa học lớp 8, đứa lớp 7. Đứa lớn thì lớn hơn một chút, tròn mười bảy, nó học sớm, hè năm nay là nghiệp cấp ba .
Nếu là mười năm , con cái nghiệp cấp ba, trong lòng cha chắc chắn phần vui mừng nhiều hơn. Tốt nghiệp thì quá chứ, mười bảy mười tám tuổi là lớn, thể giúp gia đình giảm bớt gánh nặng.
hiện tại, trong lòng Mạnh Tú Trân chỉ sầu lo. Còn sầu chuyện gì, bà thì những trưởng thành đây đều hiểu rõ.
Tuy chính sách quy định con một thể cần xuống nông thôn, nhưng nhà bà ba đứa, theo chính sách chỉ giữ một đứa bên .
Đứa lớn sắp nghiệp, hai đứa nhỏ thì lớn lắm nhưng nhiều nhất cũng chỉ ba bốn năm nữa là cũng lục tục trường. Giữ ai, giữ ai là một vấn đề vô cùng đau đầu.
Nếu đứa lớn là con trai, Mạnh Tú Trân lẽ phiền não đến thế. Con trai mà, xuống nông thôn trải đời cho dày dạn cũng , hơn nữa cả thì cũng gương cho các em.
đứa lớn là con gái. Bây giờ so với mấy năm , thanh niên trí thức xuống nông thôn sống khổ thế nào, các bà đều thấy cả.