Ra khỏi nhà sách Tân Hoa, Diêu Đan Vân bỏ tờ họa báo giỏ xe, mở khóa xe bỏ luôn đó, đó đạp xe rời .
Nhà cô cách nhà sách xa, đạp xe bảy tám phút là tới. Đó là một dãy nhà Tây cũ hai tầng, nhà cô ở tầng hai. Đạp xe cái sân dãy nhà, khóa xe kỹ càng, Diêu Đan Vân cầm họa báo lên lầu.
Vào nhà cô xem báo ngay mà xách bếp than ban công nhóm lửa nấu cơm.
Cô về cũng muộn, mới nhóm lửa, cắm cơm xong thì cầu thang truyền đến tiếng bước chân. Không bao lâu , một cô bé buộc tóc đuôi ngựa lên, thấy cô liền gọi: “Mẹ tan ạ!”
“Tan lâu . Hôm nay bài tập con?”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
“Có ạ.”
“Vậy con mau bài tập , nấu cơm xong sẽ gọi.”
Cô bé , đeo cặp sách nhà, nhưng chẳng bao lâu ôm tờ họa báo chạy , vẻ mặt đầy bất ngờ hỏi: “Truyện Tam Hỏa chương mới hả ?”
Nhìn ý đồ của con gái, Diêu Đan Vân nghiêm giọng : “Làm bài tập , ăn cơm xong hẵng xem báo.”
Cô bé thở dài: “Vâng ạ.”
Diêu Đan Vân . Cơm nước xong xuôi, kiểm tra bài tập của con gái thấy vấn đề gì, cô mới đưa tờ họa báo cho con: “Giờ xem đấy.”
“Mẹ xem ạ?”
“Con xem , nốt việc .”
Cô bé "" một tiếng, bàn học bật đèn bàn, mở họa báo xem.
Con gái Diêu Đan Vân tính tình hoạt bát, cái miệng lúc nào cũng ngơi nghỉ. Lúc cũng thế, chốc chốc ha ha, chốc chốc la lên, miệng cứ lẩm bẩm: “Chạy mau, chạy mau, chạy mau...”
Diêu Đan Vân thắc mắc, rửa bát xong phòng liền hỏi: “Con đang bảo ai chạy mau thế?”
Cô dứt lời thì thấy con gái rưng rưng nước mắt đầu : “Mẹ ơi, Tam Hỏa bắt !”
Diêu Đan Vân sững sờ: “Sao thể chứ?”
“Thật mà, xem !”
Con gái Diêu Đan Vân xong liền nhét tờ họa báo tay cô. Vừa việc nhà cũng hòm hòm, trong lòng tò mò, cô bèn xuống bên cạnh xem thử.
Ở cuối câu chuyện kỳ , Tam Hỏa quả thực bắt .
“Mẹ ơi, Tam Hỏa cứu về ?”
Diêu Đan Vân xem xong thì con gái hỏi, cô nghĩ nhiều liền đáp: “Chắc là đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-591.html.]
“Thật ạ?”
“Đương nhiên , là nhân vật chính mà, nếu về thì câu chuyện vẽ tiếp .”
“Thế khi nào mới cứu về?”
Diêu Đan Vân cũng quá chắc chắn, chần chừ : “Có lẽ là khi đ.á.n.h đổ kẻ .”
Vì con gái nóng lòng xem tình tiết phía , nên khi kỳ báo tiếp theo mắt, cô đến hiệu sách mua sớm.
Trong câu chuyện kỳ mới, Tam Hỏa đưa đến hang ổ của bọn buôn , ở giữa mấy hình ảnh khiến Diêu Đan Vân xem mà lạnh sống lưng, kìm ôm c.h.ặ.t lấy con gái.
Còn con gái cô tuy cảm thấy trong tranh đáng thương, nhưng hiểu đột nhiên ôm , thắc mắc hỏi: “Mẹ thế ạ?”
“Không gì, chỉ sợ thôi.”
“Sợ cái gì ạ?”
“Sợ... sợ đột nhiên một ngày con biến mất.”
Con gái chợt hiểu , ôm lấy cô bảo: “Con sẽ biến mất .”
Diêu Đan Vân đáp: “Ừ.”
Cô cũng thấy may mắn, may mà đây chỉ là một câu chuyện, con gái vẫn luôn ở bên cạnh cô.
đây thực sự chỉ là chuyện kể thôi ?
Diêu Đan Vân việc ở hội phụ nữ khu phố, để nắm bắt thời sự sớm nhất, cơ quan bọn họ đặt báo sáng chiều dài hạn.
Vì canh cánh trong lòng câu chuyện tối hôm , hôm đến cơ quan cô liền bắt đầu lục tìm báo cũ. Đồng nghiệp thấy ngạc nhiên, hỏi cô đang tìm gì.
Diêu Đan Vân hỏi: “Mấy tháng chẳng một kỳ báo đưa tin cảnh sát bắt giữ một ổ buôn ? Chị nhớ tờ báo đó ở ?”
“Tin đó thì nhớ, nhưng báo để thì rõ lắm, chắc trong đống báo cũ thôi? Cô tìm cái đó gì?”
“Hai hôm nay một câu chuyện, xem bản tin .”
“Bản tin đó gì mà xem? Hồi đó mà thấy rợn cả .” Đồng nghiệp giúp cô tìm báo, một lát hỏi, “Có tờ ?”
Diêu Đan Vân vội vàng nhận lấy, lật xem nhanh ch.óng, chẳng mấy chốc thấy bài phóng sự chiếm trọn cả trang báo , mừng rỡ : “ đúng, chính là cái .”