Vì thế, lượng công việc của Tô Đình tăng lên ít, thời gian thành bản thảo kỳ mới cứ lùi mãi, đến tận cuối tháng bảy mới chính thức kết thúc.
Gửi xong phần bản thảo cuối cùng, Tô Đình lập tức điều chỉnh thời gian để ôn tập cả ngày ngay, mà thả lỏng mấy hôm.
Thời gian qua cô ôn tập, vẽ truyện, còn dành thời gian bày mưu tính kế cho chủ nhiệm Triệu, bưu điện huyện gửi và nhận bưu kiện, cả cứ xoay mòng mòng như con . Giờ cô cần gấp rút xả một chút, nếu tin tức khôi phục thi đại học còn xuống thì cô đứt dây đàn .
Chỉ là cô còn xả hai ngày thì Hạ Đông Xuyên, an phận mấy tháng nay, ngóc đầu dậy... , là rục rịch ngứa ngáy.
Thật từ điểm đó thì Hạ Đông Xuyên vẫn sự đổi.
Nếu là hai năm , chắc chắn ban ngày Tô Đình xong việc là tối đến sẽ đòi "phúc lợi" ngay. Năm nay thể là đến tuổi , dù cũng qua tuổi ba mươi, trọng hơn chút, thể cứ như trai mới lớn mãi , học cách điềm đạm.
Tối hôm nay Hạ Đông Xuyên cũng trầm . Lúc Tô Đình bàn trang điểm thoa kem dưỡng da thấy nghịch cái quạt máy ở . Chờ cô bôi kem, vệ sinh xong xuôi , tư thế và động tác tay gần như chẳng đổi gì.
Nhìn đến mức Tô Đình nhịn hỏi: “Quạt máy tổng cộng ba , gì mà chỉnh lắm thế?”
Hạ Đông Xuyên vẻ cao siêu: “Anh đang chỉnh quạt, mà là đang chỉnh tâm trạng hiện tại của .”
Tô Đình cảm thấy, cũng may là bây giờ hai vợ chồng cơ sở tình cảm, chứ nếu là hồi mới xuyên đến, Hạ Đông Xuyên mở miệng câu với cô, kiểu gì cô cũng khuyên bệnh viện khám não.
hiện tại, cô hít sâu một hỏi: “Thế hiệu quả ?”
Hạ Đông Xuyên buông cái quạt , dậy bước lên giường ôm lấy vợ, : “Không .”
Cánh quạt vù vù đưa tới từng luồng gió mát lạnh, tâm trạng Tô Đình vui vẻ hẳn lên, hứng thú hỏi: “Tâm trạng bây giờ thế nào?”
“Kích động.”
Hạ Đông Xuyên miệng thì nhưng biểu cảm bình tĩnh. Nếu bắt buộc , thì cũng chỉ nét thư thái nơi khóe mắt, đuôi mày là cho thấy cảm xúc của , nhưng cái đó cũng chẳng liên quan gì đến kích động cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-593.html.]
Tô Đình nhướng mày: “Nhìn lắm nhỉ.”
Hạ Đông Xuyên hé răng, chỉ bàn tay đang đè gáy Tô Đình dùng sức, đỡ cô dậy trượt xuống phần eo, ôm c.h.ặ.t lấy vòng eo nhỏ nhắn đang ẩn bộ đồ ngủ rộng thùng thình của cô.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Chỉ trong tích tắc, Tô Đình buộc đổi tư thế, mặt đối mặt với Hạ Đông Xuyên, nhoài .
Khi cô ngẩng đầu, tầm mắt còn kịp rõ thì gáy bàn tay to lớn thô ráp đè , đôi môi ấm áp hạ xuống: “Ưm, mắt thường thể đủ, cần cảm nhận sâu hơn.”
Mặc dù "Tam Hỏa phiêu lưu ký" kết thúc, Hạ Đông Xuyên buông thả, nghỉ ngơi vài ngày, nhưng cũng việc chính. Hôm , liền với Tô Đình về chuyện tuần tập huấn.
Lúc đó Tô Đình đang lau tóc, động tác khựng : "Đi tập huấn?"
Hạ Đông Xuyên tên một hòn đảo nhỏ, cách đây tính là quá xa nhưng cũng gần, chắc chắn thể về trong ngày . Suy nghĩ xoay chuyển trong lòng một vòng, Tô Đình hỏi: "Phải bao lâu?"
"Nửa tháng."
"Sao lâu ?"
"Lần tính là ngắn , nếu thời gian dài khi một hai tháng." Thấy Tô Đình mặt mày ủ dột, Hạ Đông Xuyên đưa tay đón lấy cái khăn lông, lau tóc cho cô hỏi: "Không nỡ xa ?"
Không nỡ thì chắc chắn là chút ít, khi tình cảm hai lên, ngoại trừ thi đấu võ thuật năm ngoái, đây là đầu tiên xa nhà lâu như .
bên cạnh sự nỡ, phần nhiều là sự lo lắng.
Trong nguyên tác, Hạ Đông Xuyên chính là qua đời hai tháng . Tuy lý trí rằng khi bọn họ chuyển khỏi đảo Bình Xuyên, cốt truyện khả năng đổi, nhưng về mặt tình cảm, Tô Đình vẫn nhịn mà lo âu.