Mẹ Kế Yêu Kiều Và Ông Chồng Lạnh Lùng Thập Niên 70 - Chương 613

Cập nhật lúc: 2026-01-09 07:51:23
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hạ Đông Xuyên dựa lưng ghế sô pha, ngẩng đầu cô, cố tình kéo dài giọng: "Thế ~~~"

 

Sau khi báo chí đăng tin khôi phục kỳ thi đại học, tòa nhà 10 trở thành nơi náo nhiệt nhất trong đại viện.

 

Mọi đến tìm con gái Mạnh Tú Trân, cô bé là học sinh nghiệp khóa , thành tích luôn ưu tú, ai thắc mắc đều sôi nổi tới cửa hỏi han, cũng tìm cô bé mượn vở ghi chép.

 

Ban đầu Mạnh Tú Trân mấy sẵn lòng để đến hỏi con gái . Thứ nhất, mối quan hệ với ai đến nhà cũng . Như Tô Đình, để con gái bà sang nhà dạy kèm thì bà sẵn lòng, chỉ là Tô Đình kiến thức nền tảng vững chắc, cần dạy.

 

Thứ hai, đến hỏi bài quá đông. Ngày đầu tiên, vì chỉ dẫn cho những mà con gái bà chẳng xem mấy trang sách, trễ nải việc học. Thời gian ôn tập chỉ còn hơn một tháng, quá gấp rút.

 

Cũng may các chị em quân nhân đến hỏi bài đều là sắc mặt. Thấy bà vui, họ bèn ít đến hỏi trực tiếp mà chuyển sang mượn vở ghi chép.

 

Việc Mạnh Tú Trân phản đối. Từ lớp 10 đến lớp 12, con gái bà ghi chép bao nhiêu quyển vở, cho mượn mấy quyển cũng chẳng . Thậm chí vở con gái bà đang xem cũng thể cho mượn, dù chép xong họ sẽ trả , ảnh hưởng ôn tập.

 

Trong quá trình mượn vở, chú ý thấy con gái Mạnh Tú Trân đang xem vở ghi chép của Tô Đình, bèn hỏi thăm. Con gái Mạnh Tú Trân tâm cơ gì, thật thà kể rõ nguồn gốc cuốn vở.

 

Người vợ quân nhân xong thắc mắc. Nghĩ bụng Tô Đình cấp hai còn học hết hai năm, hơn nữa rời trường mười năm , trong khi con gái Mạnh Tú Trân năm nay nghiệp cấp ba, thành tích luôn xuất sắc. Cô bé xem vở ghi chép của Tô Đình gì?

 

Trong lòng nghi hoặc nhưng chị để bụng chuyện lắm, chỉ thuận miệng nhắc với trong nhóm học tập.

 

Sau khi việc đăng ký thi đại học kết thúc, trong đại viện xuất hiện đủ loại nhóm học tập. Có nhóm là bạn bè thiết cùng học, nhóm do đơn vị tổ chức, ví dụ như trường tiểu học quân khu cũng lập một nhóm học tập để các giáo viên giao lưu kết quả, thúc đẩy tinh thần học tập.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-613.html.]

Người vợ quân nhân tham gia nhóm học tập tự phát đó. Mấy quan hệ khá , sợ "đóng cửa xe" nên tụ tập . Chị thuận miệng , nhưng một thành viên khác trong nhóm là Đái Thục Lan để tâm.

 

Vừa Đái Thục Lan quan hệ khá với Tô Đình, hôm liền tới cửa mượn vở.

 

Tô Đình ngạc nhiên, hỏi: "Sao chị nghĩ đến chuyện tìm em mượn vở?"

 

Đái Thục Lan lớn hơn Tô Đình hai tuổi. Khi đại vận động bắt đầu, chị học lớp 9, nhưng rời ghế nhà trường quá lâu, mấy năm nay chẳng đụng đến sách vở, kiến thức cấp hai quên sạch. Cho nên gần đây khi ôn tập, chị thường cảm thấy hoang mang.

 

Chị sự nỗ lực của đạt kết quả mong . Nếu thể, chị việc buông bỏ việc trong nhà, tốn nhiều thời gian ôn tập như là vô nghĩa . nếu bảo từ bỏ, chị chút cam lòng.

 

Hồi học thành tích của chị luôn , trong lòng cũng sớm định sẵn nghề nghiệp . đại vận động ập đến đổi tất cả, ước mơ dần xa vời, chị cũng từng chọn cách chấp nhận phận, theo ý cha kết hôn sinh con, rửa tay nấu canh.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

hạt giống mang tên ước mơ trong lòng chị bao giờ lụi tàn. Khi kỳ thi đại học khôi phục, hạt giống nảy mầm. Và đó cũng là nguyên nhân chị chọn đăng ký thi đại học.

 

Chỉ là lý tưởng thì đẽ mà hiện thực phũ phàng. Trong quá trình học, chị thường xuyên cảm thấy khó khăn chồng chất, nỗi hối hận trong lòng ngày một sâu sắc: giá như những năm qua chị chịu khó sách thêm một chút thì mấy.

 

bước chân của kỳ thi đại học sẽ vì sự hối hận của chị mà chậm , chị chỉ thể tìm cách học thêm một chút.

 

Đây cũng là nguyên nhân chính chị tìm đến Tô Đình. Chị cảm thấy thời điểm mấu chốt , con gái Mạnh Tú Trân sẽ lãng phí thời gian những cuốn vở ghi chép vô dụng.

 

 

 

 

Loading...