kiếp Tô Đình vốn học vẽ, trường đại học cô học cũng , trong các trường mỹ thuật ít nhất thể xếp top 2.
Khi học cô cũng luôn là con cưng trong mắt thầy cô, ai cũng bảo cô thiên phú, linh khí. Cô cũng từng cho là như , nên khi gia đình xảy biến cố, ước mơ của cô luôn là trở thành họa sĩ nổi tiếng.
Mãi đến khi hai bàn tay trắng, cô mới phát hiện khi trở thành họa sĩ nổi tiếng, việc đầu tiên là lấp đầy bụng. Mà lấp đầy bụng thì cần thiết từ bỏ ước mơ.
Tô Đình nhanh đưa lựa chọn.
Khoảng thời gian mới đổi nghề Tô Đình khó chịu, cô cảm thấy là kẻ hèn nhát, phản bội lý tưởng. Cho nên khi phát hiện rốt cuộc vẽ thứ vẽ, cô cảm thấy đây là ông trời trừng phạt .
Mãi đến khi trải qua sự gột rửa của thời gian đằng đẵng, Tô Đình mới dần hiểu , kỳ thực chẳng sự trừng phạt nào cả. Cô vẽ , chỉ là vì cô gái từng thầy cô khen linh khí , thực tế thiên phú cũng cao đến thế.
Có những khi trải qua khổ đau thể vẽ những bức tranh càng lay động lòng , còn cô cuộc sống mài mòn, dần trở nên bình thường.
Sau khi nhận rõ điểm , Tô Đình mới buông bỏ, lựa chọn một con đường khác.
Cũng may cuộc sống mài mòn linh khí hội họa của cô nhưng kỹ năng vẫn còn, nền tảng cơ bản vô cùng vững chắc, cộng thêm trí tưởng tượng tồi, vẽ truyện tranh hài hước đáng yêu. Nếu đại V ( nổi tiếng mạng) đẩy thuyền thì cô cũng thể nổi tiếng một đêm.
Sau khi xuyên , cô tiếp tục nghề tay trái của kiếp , một đường tới thành tích cũng khá , cho nên cô còn canh cánh trong lòng chuyện từ bỏ ở kiếp nữa. Khi chọn chuyên ngành cũng cố chấp nối tiếp giấc mơ dang dở, chỉ thực tế chọn một chuyên ngành ích hơn cho việc vẽ truyện tranh liên hoặc truyện tranh .
Sau khi suy nghĩ cặn kẽ, Tô Đình đăng ký nguyện vọng một là khoa Tiếng Trung của Đại học Phục Đán.
Đêm qua Tô Đình trong lòng thấp thỏm ngủ , nhưng chờ đến khi thật sự trường thi, cầm bài thi phát xuống, tâm cô ngược bình tĩnh trở .
Cô đề bài với tốc độ đều đều, cầm b.út bắt đầu .
Đề thi đại học đầu tiên mười năm gián đoạn khó, đặc biệt là với từng trải qua thi đại học ở kiếp và kiếp ôn tập hai năm như Tô Đình, độ khó thật sự cao.
Thời gian bài hai tiếng, cô đến một tiếng rưỡi xong, nhưng cô nộp bài ngay mà cẩn thận kiểm tra một lượt, mãi đến khi chuông reo hai phút mới dừng b.út.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-618.html.]
Chuông reo, Tô Đình là đầu tiên nộp bài.
Khi ngoài, cô những hai bên lối , đang múa b.út thành văn thì là vò đầu bứt tai. Người bài thi gần kín, bài thi khi còn một nửa, ai nấy mặt mày ủ dột.
Tô Đình khác thì khác cũng đang ... bài thi của cô.
Khi phát hiện cô kín mít, ít ánh mắt lộ vẻ ngưỡng mộ. Ra khỏi trường thi còn bắt chuyện, hỏi cô năm nay nghiệp cấp ba .
Tô Đình mà dở dở : "Không ạ, con mấy tuổi ."
"Không thể nào, trông cô trẻ thế mà."
Tuy lời sướng nhưng Tô Đình cũng ngầm thừa nhận, : "Thật mà, 25 , rời ghế nhà trường cũng nhiều năm."
"Hả? Thật đấy," làn da trắng mịn của Tô Đình, "Hơn nữa lúc nộp bài thấy cô kín cả giấy."
Tô Đình khiêm tốn: " lung tung cả đấy mà."
Hai chuyện, đến cổng trường thì tách . Một về phía điểm tập kết của đại đội nơi ở, một về phía xe tải đậu ở cổng trường.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Cô hẳn là tốp đầu tiên nộp bài, các chị em quân nhân khác đều về. Chỉ cán bộ hậu cần ở đó, thấy Tô Đình liền hỏi: "Làm bài thế nào? Có khát nước ?"
"Cũng tàm tạm ạ," Tô Đình giơ bình nước quân dụng trong tay lên, "Em mang theo nước."
Vừa chuyện cô ngó xung quanh. Ra ngoài lâu như mà đến giờ vẫn thấy Hạ Đông Xuyên và...