Khuôn viên Đại học Phục Đán rộng, nhà ăn cũng nhiều, họ chọn cái gần nhất. hiển nhiên cùng ý tưởng với họ ít, bên trong nhà ăn thể là chen , là thời gian xếp hàng lấy cơm sẽ ngắn.
Tô Đình thấy thế, dứt khoát chọn đầu. Nhà ăn lúc nào cũng thể ăn, hôm nay nhất đừng đó chịu tội. Thế là cả nhà ngoài trường, cuối cùng tìm một quán cơm quốc doanh gần đó ăn trưa.
Có lẽ vì là ngày khai giảng nên quán cơm quốc doanh cũng khá đông khách, mấy bàn ở tầng một đều kín chỗ, tầng hai cũng chỉ còn hai bàn trống. Đi qua loáng thoáng đều là những bàn tán liên quan đến việc Phục Đán khai giảng.
Nói cũng khéo, họ xuống bao lâu, Đoạn Hiểu Lan và Lục Tranh cũng từ cầu thang lên tầng hai.
Nhìn thấy nhóm Tô Đình, Đoạn Hiểu Lan vẻ mặt ngạc nhiên, tới chào hỏi: "Lại gặp , đến bao giờ thế?"
"Vừa mới đến, hai ăn ở trường?" Tô Đình hỏi.
Hai nhóm tuy gặp mặt nhưng thể gọi là thiết, vợ chồng Đoạn Hiểu Lan hiển nhiên cũng kiểu quá tự nhiên. Đi tới nhưng cùng bàn mà xuống bàn trống bên cạnh, bất lực : "Bọn , đông quá nên chạy ."
"Bọn cũng thế, hai nhà ăn nào?"
Đoạn Hiểu Lan nhà ăn: "Bọn báo danh xong cũng tìm cố vấn thủ tục xin ngoại trú, xong thì gần 12 giờ, lười xa nên tìm cái nhà ăn gần nhất. bên trong đông quá, nghĩ bụng xếp hàng mãi đến bao giờ mới ăn cơm nên chạy luôn."
Lần Tô Đình thật sự ngạc nhiên: "Hai cũng xin ngoại trú ?"
" là ý định ." Đoạn Hiểu Lan .
"Hai chỗ ở ?"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Đoạn Hiểu Lan lắc đầu: "Tạm thời , bọn định tranh thủ hai ngày khai giảng thời gian xem nhiều chỗ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-637.html.]
Tô Đình "" một tiếng, nhớ tới căn nhà đang thuê.
Đó là một tòa nhà kiểu Tây ba tầng, tầng tầng chia thành sáu hộ, phòng đơn, hai phòng, ba phòng đều . Trước Tết cuối cùng cô đến thì bên trong vẫn chỉ mỗi nhà cô thuê.
Tuy Tết cô đến xem nhưng mới hơn nửa tháng, cho dù Tết thuê nhà nhiều thì cũng còn một hai gian trống chứ. Có nên giới thiệu chủ nhà cho vợ chồng Đoạn Hiểu Lan , Tô Đình chút do dự. Dù cũng chỉ là bèo nước gặp , cô hiểu rõ về hai lắm.
qua cuộc trò chuyện , Tô Đình cảm thấy tính cách Đoạn Hiểu Lan sảng khoái, Lục Tranh tuy trầm mặc ít nhưng ánh mắt trong sáng, cũng giống .
Huống chi thế nào họ cũng là bạn cùng trường. Thời buổi thi đỗ đại học thì trong bụng cơ bản đều chữ nghĩa, chỉ thông minh chắc chắn vấn đề gì. Người chỉ thông minh bình thường, cho dù nhân phẩm thì thường cũng sẽ quá quấy nhiễu, đều cần mặt mũi và thanh danh, nếu gọi là ngụy quân t.ử chứ.
Nghĩ , giới thiệu chủ nhà cho họ cũng chẳng . Nếu họ thuê nhà đó thì cô cũng coi như lòng.
Nếu họ quyết định thuê, nhân phẩm thì cô thêm hàng xóm , ở đó với Mạn Mạn thể giúp đỡ lẫn . Nhân phẩm thì đều là cùng trường, cô cũng sợ họ bắt nạt , huống chi chủ nhà còn là giáo sư trong trường, nể mặt ông , họ cũng sẽ kiềm chế.
Nghĩ nghĩ , Tô Đình : "Chỗ thuê thể còn phòng trống đấy."
"Thật á? Cậu ở ?"
Tô Đình địa chỉ, giới thiệu: "Đó là một tòa nhà kiểu Tây ba tầng, phân cho nhà máy quốc doanh ký túc xá công nhân viên chức, năm ngoái chủ nhà mới lấy nhà. Bên trong bảo trì cũng , chủ nhà kê thêm giường và tủ quần áo , nếu cần đồ nội thất khác thì các thể tự nghĩ cách. Nếu các ý định thì đưa phương thức liên lạc của chủ nhà cho."
Có thể thấy đôi vợ chồng là vợ chủ. Đoạn Hiểu Lan nghĩ nghĩ : "Vậy phiền nhé."
"Không phiền ." Tô Đình xua tay, lấy cuốn sổ và b.út từ túi xách đeo chéo , phương thức liên lạc của chủ nhà, đưa cho Đoạn Hiểu Lan , "Chủ nhà là giáo sư trong trường, họ Chu, khi liên hệ các gọi là thầy Chu là ."