Một điểm may mắn khác của nhà Tô Đình là hôm nay Chủ nhật, đến chợ đồ cũ tìm đồ ít. Tính cả nhà họ bốn thì cũng chỉ đếm đầu ngón tay.
Một vị khách khác là phụ nữ hơn bốn mươi tuổi, quần áo giặt đến bạc phếch, là gia cảnh khó khăn. Nghĩ cũng , nhà điều kiện thì mấy ai đến chợ đồ cũ.
Nhà Tô Đình đến chợ đồ cũ chủ yếu vì nhà là thuê, hơn nữa cô ý định mua nhà, sẽ ở đây bao lâu.
Tuy kể cả mua nhà, cô cũng sẽ cố gắng mua gần đây, đến lúc đó thể chuyển đồ đạc qua. nếu là nhà của , sắm thêm đồ đạc cô chắc chắn sẽ cân nhắc kích thước phù hợp với phòng , to quá nhỏ quá đều ảnh hưởng đến thẩm mỹ, bán thì lỗ vốn quá.
So thì mua đồ cũ vẫn hời hơn, chuyển bán cho chợ đồ cũ cũng đau lòng.
Cũng vì , thấy đồ nội thất dỡ xuống, phụ nữ tuy chút động lòng nhưng vẫn kiềm chế ý định gần xem kỹ. Ngược Tô Đình thì cân nhắc nhiều thế, nhanh chọn trúng một cái tủ ngăn kéo, hỏi nhân viên giá cả.
Ngoài tủ ngăn kéo, xe hàng còn bàn trang điểm, bàn , ghế sofa và bàn . Nhân viên báo giá xong, Hạ Đông Xuyên hỏi: "Có mua hết ?"
Tô Đình giật : "Mua hết á?"
Hạ Đông Xuyên gật đầu: "Dù mấy thứ ngày thường đều dùng đến."
Mấy món thực nhà họ ở đại viện đều , nhưng Hạ Đông Xuyên và Hạ Diễm còn ở đó, hơn nữa nghỉ đông nghỉ hè Tô Đình còn về ở, nên họ tính chuyển đồ thành phố.
Đương nhiên, còn một nguyên nhân thực tế hơn là nhà thuê đủ rộng, chứa nổi nhiều đồ như .
Lúc Tô Đình cân nhắc một chút cũng lắc đầu : "Nhà chúng thuê chỗ mà để nhiều đồ thế?"
Hạ Đông Xuyên suy tư: "Vậy bàn trang điểm lấy, mua bàn nhé? Ghế sofa hỏi xem thể xé lẻ bán , thì mua một cái, cùng với bàn , như nhà khách cũng đến mức chỗ ."
Tô Đình nghề sáng tác, bàn thường xuyên dùng đến, cho dù hôm nay đến chợ đồ cũ gặp, họ chắc chắn cũng tìm cách mua một cái hoặc thuê đóng một cái.
So thì bàn trang điểm cũng quan trọng lắm, dù mua cái gương đặt lên bàn cũng dùng , Tô Đình cũng quá chú trọng cái .
Ghế sofa và bàn cũng , nếu gặp, Hạ Đông Xuyên sẽ tính mua, nhưng gặp , thấy phòng khách chỗ để, cảm thấy mua một cái về cũng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-641.html.]
Tô Đình chút động lòng: "... Không họ chịu xé lẻ bán ."
Thấy cô đồng ý, Hạ Đông Xuyên : "Anh tìm hỏi thử. Đồng chí ơi." Anh giơ tay gọi một nhân viên.
Nếu là bình thường vẫy tay, nhân viên chắc phản ứng, nhưng ai bảo Hạ Đông Xuyên mặc quân phục. Không sợ họ, mà bình thường đều sẽ khách sáo với nhà nước hơn chút.
Cho nên chẳng những đến ngay mà chuyện cũng khách khí: "Đồng chí cần gì ạ?"
"Cái tủ ngăn kéo, bàn , bàn bán thế nào?" Hạ Đông Xuyên chỉ mấy món đồ.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Nhân viên ngạc nhiên hỏi: "Các đồng chí mua hết ạ?"
" , chúng mới chuyển nhà, đều cần cả."
"Vậy chờ một lát, hỏi giá." Nói xong, đó phía tìm .
Anh là nhân viên lâu năm, thông thường giá cả đồ trong chợ đồ cũ đều nắm rõ, nhưng xe đồ mới dỡ xuống, bán thế nào thật sự , hỏi lãnh đạo.
Một lát , một đàn ông trung niên mặc áo Tôn Trung Sơn màu đen theo , đến mặt họ liền đưa tay chào Hạ Đông Xuyên: "Chào đồng chí, là chủ nhiệm ở đây, các đồng chí mua đồ nội thất?"
"Chào đồng chí, chúng đúng là mua một ít đồ." Hạ Đông Xuyên , chỉ những món , hỏi , " còn hỏi xem ghế sofa thể xé lẻ bán ?"
Người đàn ông trung niên nhíu mày: "Xé lẻ?"
Hạ Đông Xuyên : "Vâng, nhà chúng nhỏ, mua cả bộ về sợ chỗ để. Nếu thể xé lẻ, lấy bàn và ghế sofa dài."
Bộ sofa mới dỡ xuống giống bộ ở nhà họ lắm. Sofa nhà họ thiên về kiểu Trung Quốc, ghế dài to, ba , bên cạnh còn ghế đơn.