"Cảm ơn bác." Tô Đình khiêm tốn, mím môi , cầm một con d.a.o cỡ lên hỏi, "Cái bán thế nào ạ?"
Người bán hàng báo giá. Nói thật giá cả rẻ, nhưng so với sự an cá nhân thì cái giá cũng tính là đắt. Tô Đình dứt khoát trả tiền.
Trả tiền xong, Tô Đình mua một hộp bánh quy, nửa gói kẹo, chọn thêm hai cân táo, thời tiết chỉ mua loại quả thôi.
Mua xong đồ ngoài, Tô Đình nhét viên kẹo cho Mạn Mạn.
Cô bé bóc vỏ kẹo bỏ miệng, vị quýt ngọt ngào lan tỏa, cô bé vui vẻ nắm tay nhảy chân sáo.
Vừa ngõ, hai con gặp vợ chồng Đoạn Hiểu Lan. Tô Đình lấy hai quả táo trong túi đưa qua: "Mình mua ở Cung Tiêu Xã, hai nếm thử xem thế nào."
Đoạn Hiểu Lan thời hoa quả rẻ, vội xua tay: "Không cần , con cứ ăn ."
"Đông Xuyên và Tiểu Diễm về , mấy hôm nữa mới sang, nhà chỉ và Mạn Mạn, ăn hết nhiều táo thế ." Tô Đình kiên quyết đưa táo cho họ, "Chúng là hàng xóm, là bạn cùng trường, các đừng khách sáo với như thế."
"Vậy... cảm ơn nhé." Đoạn Hiểu Lan đưa một quả táo cho Lục Tranh, cũng cầm một quả, lấy chìa khóa mở cửa hỏi, "Đèn pin tay cũng mua ở Cung Tiêu Xã ?"
Tô Đình trả lời: "Ừ, sợ học tối về muộn nên mua cái đèn pin, còn mua cả d.a.o gọt hoa quả nữa."
"Để gọt hoa quả ?"
"Một phần là thế, phần khác là để phòng ," xong thấy Đoạn Hiểu Lan ngẩn , Tô Đình giải thích, "Năm nhất chẳng tiết tự học tối ? Mình sợ hôm về muộn, đường vắng, mang theo phòng ."
Đoạn Hiểu Lan nghĩ cô một nuôi con ở đây đúng là chú ý, ngập ngừng một lát : "Nếu buổi tối việc thì thể với bọn một tiếng, bọn thể đợi một chút."
Tô Đình khách sáo với cô , : "Mình cũng đang tính chuyện đây, mà mở lời với các thế nào."
Đoạn Hiểu Lan cũng theo: "Có gì mà tiện? Vừa nãy cũng bảo chúng là hàng xóm, là bạn cùng trường mà, đừng khách sáo với bọn ."
"Được , hôm nào việc chắc chắn sẽ phiền đến các . các yên tâm, bình thường vẫn tự về, đảm bảo phiền thế giới hai của các ." Tô Đình giơ tay .
Đột nhiên trêu chọc, Đoạn Hiểu Lan đỏ mặt, mắng yêu: "Cậu thật là."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-653.html.]
Mạn Mạn còn nhỏ, hiểu ý trong lời của Đoạn Hiểu Lan, ngẩng đầu lên với vẻ mặt ngây thơ hỏi: "Thế giới gì cơ ạ?"
Cô bé hỏi còn đỡ, hỏi mặt Đoạn Hiểu Lan càng đỏ hơn, bỏ một câu "Không thèm chuyện với các nữa" chạy bình bịch lên lầu.
Đoạn Hiểu Lan hổ, Lục Tranh ngược bình tĩnh, chỉ nhếch khóe môi : "Bọn chú lên đây."
"Vâng," Tô Đình đáp, bảo Mạn Mạn, "Mau chào cô chú con."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Mạn Mạn vẫy tay, giọng ngọt ngào: "Cháu chào cô chú ạ!"
Đoạn Hiểu Lan chạy lên tầng 3, lầu chỉ còn Lục Tranh, nghiêm túc vẫy tay đáp cô bé: "Chào Mạn Mạn."
……
Về nhà cất đồ xong, Tô Đình dắt Mạn Mạn cửa.
Lần họ đến nhà trẻ của khu phố. Sắp tới cô học, tiện mang theo Mạn Mạn suốt nên định gửi con nhà trẻ.
Thực nhà trẻ cũng trông cả ngày, thường là sáng bảy tám giờ đưa đến, chiều sáu bảy giờ đón về, buổi tối chỉ thể tự trông. Khi tiết tự học tối, Tô Đình vẫn mang Mạn Mạn đến trường.
tiết tự học tối nhất thiết giáo viên, quản lý cũng nghiêm ngặt lắm, mang theo Mạn Mạn cũng .
Nhà trẻ do khu phố tổ chức, địa điểm cũng ngay cạnh văn phòng khu phố, chỗ rộng, tổng cộng chỉ hai phòng học, trẻ con bảy tám chục đứa.
Tính một lớp 34 đứa trẻ.
Cô giáo cũng hai , ngoài còn một cô nuôi dạy trẻ lo cơm trưa cho các bé.
So với nhà trẻ đời , điều kiện nhà trẻ khu phố đương nhiên bình thường. Đời nhà trẻ một chút thì một lớp đều một giáo viên chính và một giáo viên phụ trách sinh hoạt, lượng trẻ cũng quá nhiều, tầm hai ba mươi đứa.
học phí nhà trẻ đời cũng cao, mỗi kỳ học phí rẻ cũng ba năm ngàn, sáu ngàn khởi điểm, thậm chí lên đến cả vạn, mười mấy vạn tệ.