"Tạm biệt các nhé!" Cầm kẹo, Mạn Mạn tít mắt vẫy tay với các bạn, nghĩ ngợi một chút bổ sung, "Mai gặp nha."
Ba đứa trẻ đồng thanh: "Mai gặp ~"
Ra khỏi nhà trẻ, Mạn Mạn bóc vỏ kẹo hỏi: "Mẹ ơi, trong hộp cơm đựng gì thế ạ?"
"Cơm tối của chúng đấy."
"Chúng đến nhà ăn trường ăn ạ?"
Mạn Mạn vẫn nhớ tối qua đưa cô bé đến nhà ăn trường học ăn tối, ăn xong còn đưa cô bé học tiết tự học tối nữa. Cô bé còn quen với nhiều cô chú.
Mạn Mạn hỏi: "Mẹ ơi hôm nay học tối ạ?"
"Có chứ, ăn cơm xong chúng ." Tô Đình trả lời, "Hôm nay tan học sớm, thấy thời gian nên mua cơm ở nhà ăn luôn."
Mạn Mạn vỡ lẽ: "À ."
Vợ chồng Đoạn Hiểu Lan về sớm hơn hai con. Khi họ sân, Lục Tranh đang xổm ở ban công nhóm lửa, họ mua bếp than và than tổ ong .
Mạn Mạn ở lầu thấy, to tiếng chào: "Cháu chào chú Lục ạ!"
Lục Tranh tiếng, thò đầu đáp: "Chào Mạn Mạn, hai con ăn cơm ?"
"Chưa ạ, nhưng con mua cơm , về là ăn luôn thôi ạ!"
Có lẽ thấy hai chuyện, Đoạn Hiểu Lan cũng ban công, chào Mạn Mạn hỏi: "Khi nào hai học? Có cùng ?"
Tô Đình tính toán thời gian : "6 giờ 40 nhé."
Đoạn Hiểu Lan : "Được, đến lúc đó bọn xuống gọi."
Về đến nhà, Tô Đình lấy bát sớt thức ăn cho Mạn Mạn, đó đậy nắp hộp cơm , ban công nhóm bếp than.
Cô ưa sạch sẽ, chỉ cần điều kiện là ngày nào cũng tắm ít nhất một . dù là nhà kiểu Tây thì trong phòng cũng vòi hoa sen, tắm chỉ thể tự đun nước.
Tiết tự học tối 8 giờ rưỡi tan, về đến nhà là hơn 8 giờ 40, lúc đó mới bắt đầu nhóm bếp đun nước thì tắm giặt xong ít nhất cũng 10 giờ. Để tối ngủ sớm, Tô Đình định nhóm bếp từ bây giờ, đun một ấm nước nóng đổ phích, tối về đun thêm một ấm nữa là .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-658.html.]
Hồi mới xuyên đến đây, mỗi nhóm bếp Tô Đình đều lấm lem mặt mũi, chân tay vụng về. Giờ mấy năm trôi qua, việc cô thành thạo.
Châm lửa đốt báo cũ ném , đợi lửa bén thì bỏ than tổ ong , đến mười phút lửa cháy đượm. Tô Đình bỏ thêm một viên than nữa , đặt ấm nước hứng đầy lên đun.
Làm xong xuôi, Tô Đình phòng tắm rửa tay mới ăn cơm.
Mạn Mạn ăn chậm, đặc biệt là khi ai trông chừng, một bát cơm cô bé thể ăn cả tiếng đồng hồ. Tô Đình nhóm bếp mất đến mười phút, bàn ăn thấy cơm trong bát con bé vẫn nguyên xi, liền giục: "Ăn nhanh lên con, ăn xong còn học tối."
Mạn Mạn một tiếng, tốc độ xúc cơm nhanh hơn một chút, nhưng cũng chỉ là một chút thôi. Đợi Tô Đình ăn xong, thức ăn trong bát cô bé vẫn còn một nửa.
Tô Đình mà sốt ruột, dứt khoát cầm bát và thìa xúc cho con ăn từng miếng to.
Ăn xong rửa bát, Tô Đình đợi thêm một lúc mới đổ nước nóng già nhưng sôi sục phích, ủ bếp chuẩn cửa.
6 giờ 40, Đoạn Hiểu Lan đến tìm Tô Đình đúng giờ. Bốn cùng bộ đến trường.
Họ học cùng khoa, phòng học tự học tối cũng cùng tòa nhà nên trường một lúc là tách .
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Trước khi chia tay, Đoạn Hiểu Lan dặn dò: "Hết giờ tự học bọn cùng về nhé, hẹn ở đây 8 giờ 5 phút ?"
Tô Đình đương nhiên sẵn lòng bạn đồng hành, gật đầu : "Được."
"Vậy quyết định thế nhé." Đoạn Hiểu Lan , vẫy tay tạm biệt Mạn Mạn.
Tô Đình và Mạn Mạn cũng vẫy tay . Chia tay xong, hai con lên phòng tự học.
Đến phòng học tới 7 giờ, bên trong náo nhiệt, đặc biệt là khi thấy Mạn Mạn, ít nữ sinh chủ động chào hỏi hai con.
Tối qua Tô Đình cũng đưa Mạn Mạn đến lớp tự học, cô bé với vẻ ngoài ngọt ngào đáng yêu nhanh ch.óng chiếm cảm tình của các bạn nữ, ai thấy cũng nựng má một cái.
Thật các bạn nam cũng nựng Mạn Mạn lắm, nhưng nam nữ thụ thụ bất , dù chênh lệch mười mấy hai mươi tuổi họ cũng ngại tùy tiện động tay động chân, cùng lắm chỉ chào cô bé một tiếng.
Nhờ Mạn Mạn, buổi họp lớp tối qua, quan hệ giữa Tô Đình và các bạn trong lớp gần gũi hơn nhiều.