Xuống lầu gặp Mạnh Tú Trân, thấy hai cha con ngoài, bà hỏi: "Đi tìm Tô Đình ?"
"Vâng ạ."
Trên đường khỏi đại viện gặp ít chị em quân nhân hỏi câu tương tự. Có trêu chọc bảo tình cảm vợ chồng , cũng trong lòng chua loét, đợi xa liền thì thầm: "Tô Đình mới xa nhà mấy ngày mà vội vàng chạy đến thế, vợ chồng son, đến mức rời thế ?"
Lời , đồng tình ít, nhưng ghen tị cũng nhiều.
Ai mà chẳng mong chồng quyến luyến như thế chứ?
Trong lúc các bà vợ bàn tán, Hạ Đông Xuyên lái xe khỏi đại viện.
Lần thành phố là buổi sáng, cả nhà bốn chỉ tài xế Hạ Đông Xuyên tỉnh táo, còn đều ngủ nghiêng ngả.
Lần là chập tối, ăn tối xong, Hạ Diễm tỉnh như sáo, nghĩ sắp gặp và em gái nên càng hưng phấn, yên, ở ghế lúc thì nhoài cửa sổ bên trái, lúc chạy sang bên ngoài, thỉnh thoảng còn hỏi: "Ba ơi, chỗ là ạ?"
Ban đầu Hạ Đông Xuyên còn kiên nhẫn trả lời, thấy con chạy qua chạy như dính đinh ở m.ô.n.g, trầm mặt hỏi: "Con thể yên một lúc đừng chạy loạn ?"
"Con chạy loạn ." Hạ Diễm , bé rõ ràng vẫn ở ghế mà.
Hạ Đông Xuyên : "Đừng chạy qua chạy , ba hoa mắt, dễ phân tâm."
Hạ Diễm lái xe cần tập trung, nếu dễ xảy tai nạn, vội vàng " " hai tiếng, ngoan ngoãn xuống bên , nhưng miệng vẫn ngừng hỏi: "Ba ơi, và em giờ đang gì ạ?"
"Chắc đang học."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Buổi tối cũng học ạ?" Hạ Diễm ngạc nhiên.
"Đại học tiết tự học tối."
Hạ Diễm há hốc mồm: ", nhưng bảo đại học vui lắm mà?" Sao còn tiết tự học tối?
"Đại học vui, nhưng đại học để chơi." Hạ Đông Xuyên liếc con qua gương chiếu hậu, bổ sung, "Không chỉ đại học tiết tự học tối, cấp hai cấp ba đều , mà thời gian còn dài hơn."
Tuy học kỳ mới Hạ Diễm quyết tâm học để thi trường cấp hai thành phố, nhưng hiểu về cấp hai nhiều, vội hỏi: "Phải học bao lâu ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-661.html.]
"Bắt đầu từ 7 giờ, ít nhất đến 9 giờ, muộn thì thể 10 giờ."
"Cấp hai và cấp ba đều thế ạ?"
" ."
Hạ Diễm ngả ghế , ngoài cửa sổ với vẻ mặt chán đời.
Khoảng mười phút , lấy tinh thần, bám lưng ghế hỏi: "Ba ơi, con thể học tiểu học mãi ạ?" Cậu thấy tiểu học chán, ít nhất học tối.
Hạ Đông Xuyên khẩy: "Con hỏi hiệu trưởng xem ông nhận con ."
Hạ Diễm tự tin : "Hiệu trưởng chắc chắn nhận con, thành tích con lắm mà!"
"Thành tích con đến mấy thì thi đỗ cấp hai mới tác dụng. Hơn nữa con học lớp 5 , thể ở tiểu học mấy năm nữa? Chẳng lẽ hai mấy tuổi đầu còn học cùng đám nhóc mười một mười hai tuổi?"
Hạ Diễm vỡ lẽ: "Cũng đúng ha."
Nghe sự tiếc nuối trong giọng của con, khóe môi Hạ Đông Xuyên giật giật, nhưng gì, tiếp tục lái xe. Còn Hạ Diễm khi ngã trầm tư mười mấy phút nghĩ một ý: "Vậy học xong tiểu học, con thể học nữa ạ?"
"Không học con gì?"
Hạ Diễm nhớ trải nghiệm , : "Làm thuê? Bán cá cũng ạ." Làm việc ở trạm cung ứng hải sản một ngày cũng chỉ năm sáu tiếng thôi.
"Con nghiệp tiểu học, bán cá cũng chẳng nhận."
" dì Lý cũng bán cá mà?" Dì Lý là Lý Quế Phương, Hạ Diễm dì nghiệp tiểu học.
"Dì là vợ quân nhân, con ?" Hạ Đông Xuyên hỏi ngược , "Người bình thường nghiệp tiểu học hoặc là nối nghiệp cha , hoặc là ruộng. việc của ba con nối nghiệp , con việc cho con nối nghiệp, nhà hộ khẩu tập thể cũng ruộng cho con cày. Con học chỉ nước c.h.ế.t đói, ba tuyệt đối sẽ nuôi con ."
Hạ Diễm ỉu xìu, suy nghĩ vài phút hỏi: "Thế con học xong cấp hai thì ạ?"
"Học xong cấp hai con cơ hội tìm việc, chút thì nhà máy quốc doanh học việc, lương tháng mười bảy mười tám đồng, việc hai ca, sáng tám giờ tối sáu giờ, hoặc tối tám giờ sáng sáu giờ, tuy vất vả nhưng cũng sống ."