Mẹ Kế Yêu Kiều Và Ông Chồng Lạnh Lùng Thập Niên 70 - Chương 678

Cập nhật lúc: 2026-01-09 12:42:55
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hạ Đông Xuyên cũng cúi xuống , thấy than ở góc tường còn ít, : "Lần mang ít than sang đây."

 

"Ở nhà đủ dùng ?"

 

"Đủ, đủ mượn."

 

"Mượn ai?"

 

Thời buổi mỗi nhà mua than tổ ong định mức, mua bao nhiêu là mua, lượng mua cơ bản chỉ thiếu chứ thừa.

 

Trước nhà họ dùng hết, dù ngày ba bữa thì hai bữa ăn nhà ăn, trừ Chủ nhật Tô Đình đều nhóm bếp buổi chiều, định mức mỗi tháng ít nhất thừa một phần ba.

 

than tổ ong như phiếu gạo, cấp theo tháng, thể để dồn, cho nên thừa giữ đến bây giờ. Vợ chồng họ ở riêng hai nơi, hai bên đều nhóm bếp nên than bắt đầu thiếu.

 

Mà trong đại viện, gia đình ngày nào cũng ăn nhà ăn như nhà họ, là độc nhất vô nhị thì cũng thực sự nhiều, cho nên nhất thời Tô Đình thật Hạ Đông Xuyên định tìm ai "mượn" than.

 

"Nhà Triệu Tuấn Bình mới mua bếp gas, than tổ ong chắc thừa, định tìm kiếm ít." Nói là kiếm, thực tế là bỏ tiền mua.

 

Tô Đình ngạc nhiên: "Bếp gas á? Cậu lấy phiếu?"

 

Hạ Đông Xuyên : "Anh cả bên vợ cho." Nói là cho, thực tế cũng là bán.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Chỉ là đến thời cải cách mở cửa, hiện giờ vẫn đang nghiêm cấm đầu cơ trục lợi, cho nên mua phiếu bán phiếu đều là đổi phiếu, cho phiếu.

 

Tô Đình hiểu : "Thế họ nấu cơm tiện hơn nhiều ."

 

Hạ Đông Xuyên sự ngưỡng mộ của cô, hỏi: "Em cũng mua bếp gas ?"

 

"Muốn chứ!" Tô Đình gật đầu chút che giấu.

 

Bếp gas tiện bao, vặn van cái là nấu nước nấu cơm, đỡ tốn bao công sức. cô cũng bếp gas chẳng những đắt mà phiếu còn khó kiếm, cô cũng chỉ hâm mộ chút thôi.

 

Hạ Đông Xuyên để tâm, : "Sau sẽ để ý, nếu kiếm phiếu chúng cũng mua một cái về."

 

"Được đấy." Tô Đình tán thành ý tưởng của , nhớ hỏi, "Sau nhà Triệu cần dùng bếp than nữa ?"

 

"Sao thể, khí gas đắt thế, còn hạn chế lượng. Bếp gas nhà Triệu cùng lắm dùng để xào rau, bình thường nấu cơm đun nước chắc vẫn dùng bếp than, lượng than dùng chắc chắn ít hơn ." Hạ Đông Xuyên tính toán, "Nhà cũng chỉ thiếu than mấy tháng thôi, đợi trời nóng lên là ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-678.html.]

 

Tuy mùa đông tắm ít hơn nhưng thời gian tắm lâu, cần nhiều nước nóng nên nhà nào dùng than cũng tốn.

 

Mùa hè vì ngày nào cũng tắm, mỗi cần kỳ cọ lâu, cần ít nước hơn, đun một ấm nước nóng thể tắm cho hai ba . Hơn nữa mùa hè nóng, nhiều thích tắm nước nóng, phụ nữ thể cần chú ý chút chứ đàn ông dội nước lạnh.

 

Tính tổng thể, mùa hè dùng than sẽ quá căng thẳng. Những vun vén sẽ tích trữ than mùa hè dùng hết để dành cho mùa đông.

 

Trước đây họ để ý mấy cái , hè năm nay thể học cách tích trữ.

 

Nói xong chuyện than, Hạ Đông Xuyên móc trong túi một tờ phiếu đưa cho Tô Đình. Tuy gì nhưng chỉ cái cằm hếch lên cao hơn bình thường là đang đắc ý trong lòng.

 

Tô Đình nhận lấy tờ phiếu, ngạc nhiên hỏi: "Các thắng thi đấu ?"

 

Hạ Đông Xuyên lúc khiêm tốn, giọng nhàn nhạt: "Thắng hiểm thôi."

 

Tô Đình còn lạ gì nữa?

 

Nếu thực sự chỉ là thắng hiểm, câu trả lời của Hạ Đông Xuyên chắc chắn sẽ ngắn gọn như . Chỉ hai chữ chứng tỏ họ thắng mắt.

 

Tô Đình ngước mặt lên, hai mắt long lanh : "Sao giỏi thế hả?"

 

Hạ Đông Xuyên ho nhẹ một tiếng, khiêm tốn nữa, hưởng thụ ánh mắt sùng bái của vợ.

 

sự sùng bái kéo dài lâu. Khen một câu xong, Tô Đình liền chuyển sự chú ý sang tờ phiếu xe đạp.

 

Rõ ràng đây đầu tiên cô cầm phiếu xe đạp, cũng đầu tiên mua xe đạp, nhưng tờ phiếu nhỏ bé cô càng càng thích.

 

Tô Đình hỏi: "Anh bảo chúng mua xe đạp hãng nào?"

 

"Hãng nào cũng ."

 

Tô Đình liếc xéo: "Anh thấy trả lời qua loa quá ?"

 

Hạ Đông Xuyên đành giải thích lời : "Ý là, em thích là . Nếu hiện tại em phân vân thì mai chúng cửa hàng bách hóa chọn kỹ một chút."

 

 

 

 

Loading...