"Tam đại kiện" (ba món đồ lớn: xe đạp, đồng hồ, máy may/đài radio), bọn họ căn bản dám mơ tới.
Đừng học sinh, ngay cả cán bộ công nhân viên chức trong trường xe đạp cũng nhiều, cả trường nhiều thầy cô như , xe đạp đếm đầu ngón tay cũng hết.
Vậy mà chỉ qua một ngày chủ nhật, Tô Đình thế mà mua xe đạp, chuyện thể khiến kinh ngạc?
Nếu bình thường Tô Đình màu, chỗ nào cũng khoe khoang tiền thì thôi , đằng cô thế!
là quần áo của cô kiểu dáng thời thượng, vải vóc trông cũng xịn, lúc mới nhập học ít bạn học đến lóa mắt.
ở Thượng Hải lâu họ mới , đó vì gia cảnh Tô Đình đặc biệt giàu , mà là địa phương đều chú trọng ăn mặc. Mùa đường cái, mặc áo khoác phối giày da nhỏ thì còn ngại dám ai. Năm nay còn ít uốn tóc, những từ nơi khác đến như họ trong mắt bản địa chính là "nhà quê"!
Mặt khác, bữa sáng nào cô cũng mua ở quán ăn bên ngoài, còn bọn họ vẫn ăn ở nhà ăn.
Được , vì trợ cấp quốc gia nên nhà ăn rẻ hơn quán bên ngoài, nhưng bữa sáng đắt lắm thì một tháng cũng chẳng tiêu hết hai đồng, cho nên họ cảm thấy Tô Đình phung phí quá mức.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Trừ hai điểm , Tô Đình trông chẳng khác gì sinh viên bình thường.
Đinh Mai còn thi thoảng khoe đồ ăn vặt mua bằng phiếu kiều hối, chứ Tô Đình bao giờ khoe khoang, đồ ăn vặt mang đến cũng là loại thường thấy ở Cung Tiêu Xã.
Nếu đổi là Đinh Mai mua xe đạp, chắc chắn ngạc nhiên đến thế. mua xe là Tô Đình, liền cực kỳ chấn động.
Sáng hôm , cứ đến giờ chơi là một đám vây quanh Tô Đình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-687.html.]
Có hỏi cô đột nhiên mua xe đạp, hỏi phiếu ở , còn hỏi bộ đội lương cao lắm hả? Một chiếc xe đạp, họ cư nhiên mua là mua.
Vốn dĩ Tô Đình định trả lời, nhưng đến đây cô nghiêm mặt, giải thích từng chút một: "Mua xe là vì mỗi ngày đưa đón con. Các bạn cũng đấy, chúng từ thứ hai đến thứ bảy đều kín lịch học, thời gian cực kỳ gấp rút. Chỉ dựa hai chân, căn chuẩn thời gian là muộn ngay. Các bạn hỏi Mã Yến thì , liền tù tì nửa tháng nay, bữa sáng của tranh thủ giờ chơi mà ăn vội."
Thực chẳng cần hỏi Mã Yến, lúc cô ăn sáng tránh khác, các bạn trong lớp tinh ý đều thấy , nửa tháng nay cô quả thực vất vả, sôi nổi gật đầu: "Có chiếc xe đạp đúng là tiết kiệm bao nhiêu thời gian."
" , xe đạp tuy đắt nhưng nghĩ cứ chạy chạy mãi thế hại sức khỏe quá. Hơn nữa nhỡ muộn học thầy cô điểm danh, khi còn học , nên đành c.ắ.n răng mua một chiếc," Tô Đình lướt qua chuyện thu nhập, tiếp, "Còn phiếu là do đợt đơn vị chồng thi đấu, đoàn của thắng nên cấp thưởng cho."
Nghe Tô Đình giải thích xong, sự ghen tị trong lớp vơi nhiều, thậm chí còn an ủi: "Cô cũng vất vả thật."
"Đều vì con cái cả mà," Tô Đình mỉm , "Thực cũng coi như may mắn, chồng luôn ủng hộ học đại học. Tuy khai giảng xong chúng sống riêng, nhưng mỗi nghỉ đều đến thăm con . Trong thời gian chúng cũng gặp một khó khăn, nhưng đều cùng khắc phục ."
Con gái phần lớn sống cảm tính, các bạn nữ trong lớp Tô Đình đều xúc động, sự chú ý cũng tự nhiên chuyển từ giá trị chiếc xe đạp sang gia đình cô.
Nghe thảo luận, Tô Đình thở phào nhẹ nhõm.
Cô luôn giữ nguyên tắc "tiền tài lộ ngoài", đặc biệt là bây giờ, nếu cô tiền mà nảy sinh lòng tham trấn lột giữa đường thì cô và Mạn Mạn, một lớn một nhỏ yếu ớt, e là chạy cũng thoát.
Không cô tin tưởng bạn học trong lớp, chỉ là họ thể ý đồ , nhưng lời đồn đãi lan truyền rộng. Nếu truyền ngoài trường, ai đám lưu manh đầu đường xó chợ động lòng tham ?
Để tránh phiền phức về , cô thể đề phòng.