Khi kỳ nghỉ của hai em sắp xếp đấy, kỳ thi chuyển cấp đầu tiên khi kết thúc Đại vận động cũng lặng lẽ đến gần.
Tuy trẻ em trong đại viện tham gia thi chuyển cấp nhiều bằng thi nghiệp tiểu học, nhưng trong mắt đại đa , thi chuyển cấp quan trọng hơn nhiều.
Để tạo môi trường cho các thí sinh, mấy ngày thi cử , trong đại viện chuyện nhỏ nhẹ hơn thường ngày, buổi tối cũng ngủ sớm hơn.
Và khi kỳ thi chuyển cấp kết thúc, kỳ thi đại học cũng sắp diễn .
Tuy hơn một năm qua vài khóa học sinh cấp 3, nhưng vì năm ngoái một thi đậu, cộng thêm một năm ngoái thi trượt chọn bỏ cuộc, nên tính tính , năm nay trong đại viện tham gia thi đại học nhiều bằng năm ngoái.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
so với thi chuyển cấp, thi đại học quan trọng hơn nhiều. Dù thi đại học quyết định trường đại học, mà ở thời đại , việc đại học , học trường gì, về cơ bản thể quyết định tương lai của một .
Thế nên khí trong đại viện căng thẳng thêm một thời gian.
Chờ đến khi tất cả các kỳ thi kết thúc, chỉ phụ con thi, mà ngay cả những nhà ai thi cử như Mạnh Tú Trân cũng thở phào nhẹ nhõm.
Đồng thời cô cũng thắc mắc: "Mấy năm thấy tháng Bảy gian nan thế , năm nay thi cử cứ dồn dập thế nhỉ?"
Tô Đình : "Mấy năm chị đương nhiên thấy tháng Bảy gian nan, thông báo khôi phục thi đại học mãi tháng Mười năm ngoái mới mà."
"Không thi đại học thì còn thi nghiệp tiểu học, thi chuyển cấp chứ."
"Trước cấp 2 phân theo khu vực, từ cấp 2 lên cấp 3 xem chỉ tiêu, đại học là sinh viên Công Nông Binh, xét đề cử chứ xét thành tích, chị căng thẳng chuyện thi cử gì?"
Mạnh Tú Trân ngẫm nghĩ : "Kể cũng . Cô bảo cứ đến tháng Bảy hàng năm, khí đại viện căng thẳng thế ?"
"Thế ăn thua gì, còn điểm mà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-708.html.]
Nhớ tới chuyện đầu năm con gái mãi nhận giấy báo trúng tuyển, cả nhà lo sốt vó, Mạnh Tú Trân thở dài: "Những nhà thí sinh chắc vất vả lắm."
Tô Đình thấy đây là chuyện , : "Vất vả nhưng còn hơn là gì để phấn đấu. Mấy năm chịu sự dày vò , nhưng con cái đến tuổi là xuống nông thôn lao động. Thà như bây giờ, trong sự dày vò mà đ.á.n.h cược một phen còn hơn."
Mạnh Tú Trân tự ngẫm nghĩ một lát, gật đầu: " là đạo lý ." Loại dày vò , chị sẵn lòng chịu thêm vài , chỉ mong đứa thứ hai, thứ ba nhà tranh đua, thuận lợi thi đỗ cấp 3 mà học cho xong.
...
Thi đại học kết thúc vài ngày thì điểm thi nghiệp tiểu học.
Lần Hạ Diễm tính sai điểm, môn Toán thực sự 100 điểm, môn Văn cũng cao hơn dự tính, 98 điểm, đầu huyện.
Vì đề thi khó hơn bình thường một chút, nên dù điểm suýt soát nhưng thực tế Hạ Diễm phát huy hơn thường ngày.
Tôn Lâm cũng thi hơn khi, Toán 85, Văn 70 điểm. Xếp hạng trong khối cao lắm, nhưng so với thành tích quá khứ của thì cũng coi là phát huy vượt mức bình thường.
Thành tích trường cấp 2 nhất huyện thì khó, nhưng trường bình thường cũng đến nỗi tệ, may mắn thì khi còn lớp chọn.
Vì thế, tuy Tôn Lâm thi bằng Hạ Diễm, nhưng khi điểm, Hà Thúy Hà còn phấn khởi hơn cả Tô Đình, mấy ngày liền đường như gió.
Đãi ngộ của Tôn Lâm ở nhà cũng lên hẳn, ăn gì Hà Thúy Hà cũng chiều, ngày nào thấy cũng híp mắt. Đến mức lâng lâng sung sướng chút quen, thì thầm với bạn : "Người lớn bọn họ thật đổi, thi là con trai cưng, thi là thằng ranh con!"
Chu Bân Bân gật đầu lia lịa phụ họa: ", đúng!"
Hạ Diễm thì thẳng trọng tâm: "Thế bây giờ là con trai cưng thằng ranh con?"
Tôn Lâm gãi đầu, trộm: "Con trai cưng."
Chu Bân Bân và Hạ Diễm xong, lập tức chẳng để ý đến nữa.