Đến khi chuyện vỡ lở trong đại viện thì Đại vận động kết thúc, những đưa cải tạo cũng lục tục minh oan. Nguồn thu nhập của cô chính đáng, tự nhiên chẳng ai quản cô tiêu pha thế nào.
Vì thế những kẻ ghen ăn tức ở dù rát cả lưỡi thì cuộc sống của Tô Đình cũng chẳng đổi gì. Đến giờ, họ cùng lắm chỉ dám mát mẻ vài câu, như mặt đây.
Tô Đình dễ bắt nạt, giọng lạnh tanh: "Con nhà ai đồ chơi mới, ăn ngon, chỗ mới mà chẳng ngoài khoe khoang vài vòng? Con khác khoe , con ? Chị cũng bớt lấy cảnh gia đình chuyện , sống cùng cái đại viện ai mà chẳng ai? Chị bớt than nghèo kể khổ mặt ."
Thời nghèo thì nhiều, nhưng bao gồm những sống trong đại viện hải quân .
Vợ quân nhân theo quân, cấp bậc chồng thấp nhất cũng là phó doanh, lương hơn trăm đồng, bằng thu nhập cả nhà của một gia đình thành phố bình thường.
Cuộc sống mà khá giả thì cơ bản chỉ hai lý do: một là đẻ quá nhiều con, hai là ở quê "quỷ hút m.á.u", còn mặt cô đây là loại thứ hai.
Mụ tên Dương Nhị Hoa, là " chị vĩ đại chuyên giúp đỡ em trai" nổi tiếng trong đại viện. Lương chồng cầm về, tháng nào mụ cũng gửi ít nhất một nửa về nhà đẻ.
Đừng mụ tiếc hai đồng đưa con chơi công viên, chứ chi tiền cho em trai thì đau lòng chút nào. Em trai mụ từ học, xin việc đến cưới vợ sinh con, chi phí đều do mụ gánh vác.
Chồng mụ ít cãi vì chuyện , năm ngoái trong đại viện mấy đôi đòi ly hôn, chồng mụ cũng lấy chuyện dọa, nhưng nửa năm trôi qua vẫn ly hôn .
Tuy nhiên chuyện trợ cấp nhà đẻ, Dương Nhị Hoa cũng tém tém chút.
Dương Nhị Hoa bực bội : "Cô nhỉ, lòng khuyên cô, cô phát cáu cái gì?"
Tô Đình thật sự khó hiểu, ai cho Dương Nhị Hoa cái dũng khí giả vờ hiểu . Cô lạnh một tiếng: "Thế cũng khuyên chị, thời gian khuyên thì mau về nhà dốc nước trong đầu ."
"Tô Đình!"
Dương Nhị Hoa tức đến run , đang định mở miệng c.h.ử.i thì Mạnh Tú Trân về, tiếng động chạy lên hỏi: "Sao thế? Có chuyện gì ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-716.html.]
"Có kẻ đầu óc tỉnh táo đến." Tô Đình dựa khung cửa , "Vị , đồng chí Dương Nhị Hoa, đùng đùng chạy đến nhà em, bảo vì con em khoe Công viên Tây Giao chơi con chị lóc đòi theo, nên đến tìm em đòi lời giải thích."
Mạnh Tú Trân ngẩn : "Lời giải thích? Đòi giải thích cái gì?"
"Em cũng thắc mắc, liền hỏi chị ..." Tô Đình kể sự việc, "Em chỉ đùa chút thôi, thế mà chị tưởng thật, chìa tay đòi tiền xe, chị bảo buồn ?"
Dương Nhị Hoa trúng tim đen, mặt lúc xanh lúc trắng: "Sao cô đùa? Với cầm tiền của cô !"
"Đó là vì bảo chị cầm tiền thì Hội Phụ nữ tố cáo chị tống tiền, chị sợ nên dám lấy. Chứ nếu câu đó? Có chị cầm tiền luôn ?"
"..."
Dương Nhị Hoa còn biện giải nhưng mở miệng Mạnh Tú Trân ngắt lời: "Không cứ cầm tiền mới tố cáo . Hành vi đến tận nhà gây sự hôm nay của cô vấn đề . Cô đấy, gọi Hội Phụ nữ..." Nói chị định xuống lầu.
Thấy sự việc sắp to, Dương Nhị Hoa dám đôi co với Tô Đình nữa, vội vàng đuổi theo định kéo Mạnh Tú Trân , bảo chị đừng gọi .
thái độ Mạnh Tú Trân kiên quyết, chẳng những đòi mà còn lôi Dương Nhị Hoa cùng.
Dương Nhị Hoa cuống quá đẩy Mạnh Tú Trân một cái, khiến chị lảo đảo lùi , còn mụ thì ngã bệt xuống đất. mụ chẳng màng so đo, bò dậy chạy biến, thoáng chốc mất hút khúc quanh tòa nhà 9.
"Chị chứ?" Tô Đình hỏi.
Mạnh Tú Trân xua tay : "Vừa chị cố ý buông tay đấy. Đối phó với loại vô dùng chiêu đó. Chờ xem, hai ngày tới mụ chắc chắn rúc trong nhà dám đường, sợ Chủ nhiệm Triệu tìm chuyện."
Tô Đình tưởng tượng cảnh đó, nhịn : "Chắc chắn là thế ."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.