Chờ cố vấn học tập đến, cô cầm danh sách điểm danh lên báo cáo. Tiết tự học tối nay vắng hai , trong đó một buổi tối ăn bậy đau bụng đưa xuống phòng y tế truyền nước, còn đến trường.
Cố vấn học tập cầm danh sách gật đầu, bảo cô về chỗ, còn lên bục giảng hỏi thăm sức khỏe cả lớp, sơ qua về lịch trình học kỳ mới, và thông báo việc khoa sẽ tổ chức tiệc chào đón tân sinh viên, mỗi lớp đóng góp hai tiết mục, hy vọng tích cực đăng ký.
Lời , đăng ký thì ít mà tiếng oán thán thì nhiều. Mọi bảo đều là sinh viên mới cả, đầu năm bọn em nhập học xong chẳng gì, giờ bắt bọn em biểu diễn cho tân sinh viên khóa , công bằng!
Cố vấn học tập ho nhẹ một tiếng: "Đầu năm trường bận quá mà, giờ mới khôi phục . Hơn nữa tiệc chào đón cũng chỉ dành riêng cho tân sinh viên tháng 9, ai cũng phần, đều thể xem, thông cảm cho chút nhé?"
Nói xong, cố vấn gọi văn nghệ ủy viên lên, bảo cô cùng Mã Yến nhanh ch.óng chốt tiết mục, đồng thời tuyên bố những bạn tham gia diễn xuất thể tận dụng giờ tự học buổi tối để tập luyện, cần lên lớp.
Nghe cần học tiết tự học buổi tối, ít bạn trong lớp bắt đầu hứng thú. Dù ở thời đại nào thì học sinh thích học tiết tự học buổi tối cũng chẳng nhiều.
Chỉ là học sinh tài lẻ trong lớp thật sự quá ít. Cố vấn , hỏi một vòng cũng chỉ một thổi sáo, mà mấy năm thổi, kỹ năng mai một, chắc đủ trình độ lên sân khấu.
Mã Yến sầu não thở dài, mỗi lớp ít nhất hai tiết mục, mà xem tình hình lớp họ e là một cái cũng nổi.
Tô Đình thấy thế hiến kế: "Nếu đều tài lẻ, chi bằng tập tạm một tiết mục đơn giản, như ngâm thơ, hợp xướng, hoặc là diễn kịch ."
Dù cũng là từng xem Gala cuối năm hơn hai mươi năm, việc hiến kế với Tô Đình quá dễ dàng.
Ngoài ba món "đặc sản" cũ rích , Tô Đình còn nghĩ đến tiểu phẩm hài, tấu và ảo thuật. ảo thuật quá tây, kỹ xảo học từ đầu; kịch bản tấu khó , tung hứng thì khán giả khó . Còn hài kịch tiểu phẩm bắt nguồn từ đầu những năm 80, tuy Tô Đình thấy đại chúng dễ tiếp nhận hài kịch nhưng hình thức khá mới mẻ, khéo cô bắt luôn thì khổ.
Vẫn là ba món cũ an hơn, cô chỉ cần đưa ý tưởng là .
Mã Yến gợi ý, mắt sáng lên, vội đổi chỗ sang cạnh văn nghệ ủy viên bàn bạc, nhanh chốt hai tiết mục là ngâm thơ và kịch .
Thực hợp xướng đơn giản hơn, nhân sự cũng dễ sắp xếp, nhưng chính vì quá đơn giản, một tiết mục thế còn , chứ hai cái đều qua loa thế thì mang tiếng quá. Cho nên khi cân nhắc, họ đổi hợp xướng thành diễn kịch.
Chỉ là vấn đề đến, diễn vở gì bây giờ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-721.html.]
Hai bàn mãi đến hết giờ tự học vẫn quyết định . Khi các bạn lục tục rời lớp, họ thấy Tô Đình liền vội gọi .
Tô Đình chuẩn về, nhưng thấy hai bộ dạng "đêm nay nghĩ diễn gì thì mất ngủ", bèn : "Danh tác cổ điển, tiểu thuyết đương đại, sự kiện lịch sử, diễn cái gì cũng mà. Nếu nghĩ , các thể để tối mai họp lớp thảo luận một chút, trưng cầu ý kiến quần chúng."
"Cậu đúng." Mã Yến nhanh ch.óng chốt hạ, "Ngày mai bọn tớ bàn danh sách sách và sự kiện lịch sử, tối mai thảo luận bỏ phiếu quyết định, thế nào?"
Văn nghệ ủy viên gật đầu: "Được."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Thống nhất xong, Tô Đình nán nữa, đeo cặp sách ngoài.
Vừa xuống tầng một, Tô Đình thấy Hạ Đông Xuyên và hai con, rảo bước tới hỏi: "Đợi lâu ?"
"Mấy phút thôi, tiết tự học gì thế?"
"Mấy việc lặt vặt thôi, , còn chuyện tiệc chào tân sinh viên nữa."
"Tiệc chào tân sinh viên?"
"Ừ, trong khoa định một buổi biểu diễn, bắt các lớp đóng góp tiết mục."
Hạ Diễm xen hỏi: "Mẹ lên sân khấu biểu diễn ạ?"
"Chắc ." Tô Đình lắc đầu, cô chẳng m.á.u biểu diễn gì.
"Tiếc quá." Hạ Diễm thất vọng, vốn nghĩ nếu diễn, thể cổ vũ cho .