Giọng Tô Đình dứt, niềm vui sướng hiện rõ khóe mắt, lông mày của hai em. Mạn Mạn yên, phắt dậy hỏi: "Bao giờ ạ?"
Tô Đình hỏi: "Bây giờ luôn nhé?"
Hai em gật đầu lia lịa. Tô Đình cầm chìa khóa, gọi cả nhà ngoài.
Xuống đến tầng một thì gặp hộ gia đình phòng 101 . Thấy cả nhà họ ăn mặc chỉnh tề như sắp xa, ngạc nhiên hỏi: "Nhà chị thế?"
"Đi tản bộ thôi." Tô Đình trả lời.
Người ngơ ngác ngoài cửa sổ, màn đêm đen kịt, tòa nhà đối diện đèn đóm tắt ngấm, đầu hỏi: "Tối muộn thế mà tản bộ á?"
cả nhà bốn chẳng ai tâm trí trả lời nghiêm túc, ậm ừ cho qua chuyện lục tục ngoài, khép cổng lớn .
Người hàng xóm gãi đầu về nhà, chui chăn cạnh vợ hỏi: "Em nãy ngoài gặp ai ?"
"Ai?"
"Nhà họ Hạ tầng , bốn tối om còn rủ tản bộ, em bảo kỳ quặc ?"
"Kỳ thật, mà buồn vệ sinh ? Sao về nhanh thế?"
"A! , vệ sinh, suýt thì quên!" Nói vội vàng tung chăn, lê dép chạy ngoài.
Người vợ trong phòng theo bóng lưng chồng, lầm bầm: " là hấp tấp."
Ra khỏi cửa, gia đình Tô Đình bật đèn pin lên. Hai em thích thú nghịch ngợm, dẫm lên vệt sáng , còn cô và Hạ Đông Xuyên nắm tay phía . Trời tối , lo khác thấy.
Đi năm sáu phút là đến 67, Tô Đình cầm chìa khóa mở cửa.
Hôm nay khi từ Cục Quản lý nhà đất sang tên xong xuôi trở về, chủ nhà cũ dắt con trai dọn ngay.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tô Đình sợ họ chỗ ở, vốn định bảo họ cứ ở thêm vài ngày.
chủ nhà cảm thấy nhà bán , họ tiếp tục ở cũng tiện. Hơn nữa con trai ông ngủ đất ở bệnh viện một thời gian dài, ngủ ván cửa nửa tháng nay, giờ trong tay tiền, ông con sớm ngủ giường t.ử tế.
Ông tính toán kỹ, tiền bán nhà trừ khoản trả nợ và phẫu thuật cho vợ, vẫn còn dư một khoản. Ông định nhờ quen ở Phố hỏi xem thuê căn nào để ở tạm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-729.html.]
Gần đây phong trào thanh niên trí thức về thành ngày càng rầm rộ, ông cũng nhân cơ hội xem nhập hộ khẩu . Nếu , ở đây ông sẽ tìm cách kiếm việc , đợi vợ chữa khỏi bệnh thì cho con học.
Ông tin rằng tiền , cuộc sống của họ sẽ ngày càng hơn.
Thời buổi , chân ướt chân ráo đến nơi lạ thuê nhà khó, nhưng đồng chí Hoàng là bản địa, các cán bộ ở Phố cảnh của ông đều cảm thông, sẵn lòng giúp đỡ.
Thế nên ngay chiều hôm đó, ông tìm một căn phòng giá rẻ và dắt con trai dọn .
Bước sân, Hạ Diễm ngẩng đầu quan sát căn nhà. Nó nét giống căn họ đang thuê, tường gạch đỏ, mái nhọn, cửa sổ lớn, tầng hai còn một ban công nhỏ.
Ngắm nhà xong, Hạ Diễm cúi đầu xuống vườn hoa. Mặc dù đang là cuối thu, cỏ cây vẫn mọc , hoa cúc vàng điểm xuyết trong đó trông mắt.
Băng qua sân thơm ngát hương hoa, Tô Đình lấy chiếc chìa khóa thứ hai, mở cánh cửa gỗ đen dày nặng, với tay bật đèn. Theo động tác của cô, ánh đèn vàng cam ấm áp phủ kín gian nhỏ hẹp của tiền sảnh.
Tô Đình dẫn hai con trong, tiện tay bật luôn đèn phòng khách.
"Oa!"
Hai em đồng thanh thốt lên: "Rộng quá mất!"
"Sau kê đồ đạc sẽ đỡ trống hơn." Tô Đình .
Mạn Mạn ngửa đầu hỏi: "Chỗ tất cả đều là nhà ạ?" Cô bé căn nhà họ đang thuê cũng to, nhưng bên trong nhiều hộ sống chung, nên phần nhà của họ nhỏ.
ở đây chia thành từng phòng nhỏ, hơn nữa bảo đây là nhà họ.
Tô Đình gật đầu: " thế, tất cả chỗ đều là nhà của chúng ."
Xem xong tầng một, Tô Đình dẫn bọn trẻ lên tầng hai.
Trên lầu tổng cộng bốn phòng. Phòng cạnh cầu thang nhỏ nhất, Tô Đình định thư phòng. Phòng trong cùng là phòng ngủ chính, gian rộng nhất, chỉ nhà tắm riêng mà còn ban công nhỏ.
Hai phòng còn cửa đối diện , một phòng hướng hơn, một phòng diện tích lớn hơn chút, nhưng cả hai đều nhà tắm riêng. Tô Đình để hai em tự chọn.