"Là vẽ." Tô Đình .
"Đồng chí trong nghề ?"
Tô Đình lắc đầu: "Không , nhưng tự học vẽ."
Chủ nhiệm hỏi: "Những kiểu dáng đều là do cô nghĩ ?"
Thực nhiều mẫu trong đó là kiểu dáng phổ biến của đời , nhưng Tô Đình thể thật. Nguyên chủ xuất nông thôn, mà đa gia đình nông thôn gì mấy món đồ đạc hồn.
Nguyên chủ theo quân đến đảo Bình Xuyên lâu thì Tô Đình xuyên qua. Mấy năm nay cô và Hạ Đông Xuyên là như hình với bóng nhưng quả thực ít khi tách rời. Cô thấy đồ đạc gì, thể thấy.
Cân nhắc một lát, Tô Đình lấp lửng: "Có nhiều mẫu vẽ dựa theo mô tả của hai đứa nhỏ về món đồ chúng . Xin hỏi bản vẽ vấn đề gì ạ?"
"Bản vẽ vấn đề," chủ nhiệm vội , " chỉ thấy những kiểu dáng , thị trường từng thấy bao giờ."
Tô Đình "" một tiếng: " rành mấy cái đó lắm. Vậy những món chúng thể theo bản vẽ ?"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Về kỹ thuật thì vấn đề gì, nhưng chi tiết thì cần thảo luận thêm với các bác thợ cả trong xã."
"Các ông cần thảo luận bao lâu?"
" tìm họp ngay đây." Chủ nhiệm xong liền bảo nhân viên tiếp tân gọi họp, nhưng bản ông rời mà thương lượng với Tô Đình, "Ngoài hỏi một câu, khi đóng xong đồ, chúng thể chép một bản những hình vẽ để lưu ?"
Tô Đình hiểu ý đối phương nhưng toạc , chỉ hỏi: "Ý ngài là?"
Chủ nhiệm giải thích nội dung bằng lời lẽ đơn giản rõ ràng hơn, đó xoa xoa tay : "Nếu các vị đồng ý, lô hàng chúng miễn phí tiền công, các vị chỉ cần trả tiền vật liệu phụ là ."
Đây đúng là niềm vui ngoài ý .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-738.html.]
Lúc vẽ Tô Đình nghĩ đến vấn đề bản quyền, nhưng mấy chục năm ý thức bản quyền của còn kém, đồ nội thất quần áo, một nhà mẫu mới là bao nhiêu nhà ăn theo, huống chi là bây giờ.
Cô đồ thì chắc chắn để bản vẽ ở Hợp tác xã. Họ dùng cho thì thể tranh thủ lúc đồ mà vẽ một bản phác thảo. Không, cũng chẳng cần vẽ , cái cô đưa chỉ là hình vẽ bên ngoài, thợ của Hợp tác xã khi chắc chắn vẽ bản kỹ thuật, lý do quá hợp lý.
Sau Hợp tác xã cầm bản vẽ đó cho khách chọn, cô chắc , mà cũng chẳng gì.
Chủ nhiệm Hợp tác xã thể chủ động những lời chứng tỏ ông là đàng hoàng. Tuy chỉ miễn phí tiền công nhưng Tô Đình ở cái Hợp tác xã nhỏ , dù là chủ nhiệm thì quyền hạn cũng hạn.
Hơn nữa khi vẽ mấy mẫu , tuy thêm thắt ý tưởng của nhưng tổng thể vẫn là kiểu dáng phổ biến đời , cô coi đó là của riêng , càng trông mong kiếm tiền từ nó, nên cô vui vẻ đồng ý đề nghị của chủ nhiệm.
Thỏa thuận xong với Tô Đình, chủ nhiệm họp. Tuy ông mời Tô Đình và Hạ Đông Xuyên tham gia, nhưng họ quá trình thảo luận sẽ đề cập đến nhiều nội dung kỹ thuật chuyên môn, ngoài như họ tiện tham gia nên khéo léo từ chối.
Cuộc họp kéo dài gần một tiếng. Kết thúc, chủ nhiệm thông báo với họ: Lô hàng yêu cầu kỹ thuật cao, Hợp tác xã , chỉ là màu sắc thể giống hệt bản vẽ.
Điểm Tô Đình hiểu, cô tô màu bằng t.h.u.ố.c nước, chắc chắn khác với sơn, tỏ vẻ cái thể bàn bạc . Thế là chủ nhiệm gọi thợ sơn tới, thảo luận chi tiết việc phối màu với cô.
Chờ chốt xong thứ thì cũng gần trưa, hai đứa nhỏ đói meo, mà họ còn qua 67 chở gỗ tới.
Hai vợ chồng bàn bạc quyết định chia hai ngả: Hạ Đông Xuyên đưa của Hợp tác xã đến 67, Tô Đình đưa hai con quán cơm quốc doanh gọi món.
Đến khi món đầu tiên lên bàn, Hạ Đông Xuyên cũng xong việc chạy tới.
Đợi xuống, Tô Đình rót cho chén nước hỏi: "Chỗ gỗ đó đủ dùng ?" Tuy họ mua một ít gỗ nhưng lượng là do tự ước lượng, chắc đủ .
Hạ Đông Xuyên : "Chắc thiếu một ít. Anh bảo họ đóng đồ phòng ngủ và phòng bếp , về hỏi thêm xem mua thêm gỗ ."