Đồng chí Phương đồng nghiệp qua loa, chỉ Hạ Diễm gặp côn đồ trấn lột, phụ đưa đến báo án.
Nhìn Hạ Diễm tuy cao lớn nhưng dáng mảnh khảnh, khuôn mặt còn non nớt, đồng chí Phương cứ tưởng trấn lột là bé, lúc ngạc nhiên hỏi: "Đánh đuổi bọn chúng?"
"Vâng." Tô Đình giải thích, "Con trai học võ với bố từ nhỏ, thủ cũng khá."
Nghe thì cũng hợp lý. Đồng chí Phương "ừ" một tiếng, hỏi: "Thời gian, địa điểm cụ thể xảy sự việc còn nhớ ?"
Câu hỏi rõ ràng dành cho Hạ Diễm, chủ động trả lời: "Cháu nhớ ạ. Thời gian 9 giờ 15 phút tối, địa điểm là con hẻm bên ngoài trường cháu. Trường tan học lúc 9 giờ 10, hôm đó cháu chút việc nên muộn vài phút, lúc đạp xe qua đó thì tầm 9 giờ 15."
"Tình huống cụ thể lúc đó thế nào? Cháu phát hiện bọn chúng ?"
Hạ Diễm thuật sự việc: "Có một tên cháu đá m.ô.n.g, vững nên ngã dúi dụi. Tên còn cháu đá bụng, chắc là đau quá nên bò dậy là bọn chúng bỏ chạy luôn."
"Hai tên đó cao bao nhiêu, trông thế nào cháu còn nhớ ?"
"Một tên cao tầm tầm cháu, đô con, mặc áo khoác phanh n.g.ự.c, bên trong là áo sơ mi hoa. Tên thấp hơn, đến 1 mét 7, gầy gò, mặc quần ống loe." Hạ Diễm đưa tay lên đầu ướm thử, "Tên mặc áo hoa để tóc dài, tầm đến đây chú."
Hạ Diễm miêu tả những đặc điểm , rõ ràng thì cũng rõ ràng, nhưng bảo là đặc trưng nhận dạng thì hẳn.
Người công ăn việc đàng hoàng thường sẽ ăn mặc như thế, nhưng đám thanh niên lêu lổng thì mười thằng đến tám thằng để đầu máy bay, mặc quần ống loe. Ừm, tất nhiên là nếu chúng tiền.
Tuy nhiên đồng chí Phương vẫn ghi chép đầy đủ, hỏi thêm một câu ngoài lề: "Cháu một đ.á.n.h hai tên đó, sợ ?"
"Không sợ ạ, bọn chúng đ.á.n.h cháu ." Hạ Diễm cực kỳ tự tin.
Tô Đình đúng lúc xen hỏi: "Đồng chí công an, xin hỏi các thể tìm hai ?"
"Vì vụ trấn lột bắt quả tang, nếu nhiều đến báo án thì thể xác định chúng trấn lột học sinh thường xuyên , e là khó bắt."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-753.html.]
"Vậy cứ để mặc chúng nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật ?"
Đồng chí Phương : "Nếu tìm hai đó, chúng sẽ cho tầm ngắm, nếu chúng tái phạm sẽ lập tức bắt giữ."
"Vậy các thể sắp xếp lực lượng tuần tra quanh trường cấp ba nửa tiếng giờ tan học buổi tối ?" Tô Đình đề xuất xong liền giải thích, "Tuy tối hôm con trai đ.á.n.h đuổi bọn chúng, nhưng loại dám trấn lột học sinh thì nhân phẩm chắc chắn chẳng gì, chúng sẽ trả thù. Nhỡ chúng gọi cả băng nhóm đến chặn đường con ngoài cổng trường... hậu quả dám nghĩ tới."
Đồng chí Phương an ủi: "Đề nghị của chị, sẽ báo cáo lên lãnh đạo."
"Đồng chí công an, chuyện xin các nhất định coi trọng. Con nhà võ, thể tự vệ phần nào. còn những học sinh khác trong trường thì ? Ví dụ như bé con cứu hôm nọ, nếu nó thì bé chắc chắn trấn lột, thậm chí đ.á.n.h . Hơn nữa, nghĩ xem, chúng bắt đầu trấn lột học sinh thì nạn nhân liệu chỉ dừng ở một ?"
Tô Đình tự hỏi tự trả lời: "Kể cả đây chỉ một , nhưng khi chúng thấy trấn lột dễ dàng, chắc chắn sẽ tìm những em học sinh yếu thế khác để tay, thậm chí những chuyện ác liệt hơn."
Nghe đến đây, vẻ mặt đồng chí Phương trở nên nghiêm túc, trịnh trọng : "Đồng chí Tô yên tâm, lát nữa sẽ tìm sở trưởng đề xuất việc ."
"Vậy trăm sự nhờ các ." Tô Đình .
Đồng chí Phương đáp: "Đây là trách nhiệm của chúng mà."
...
Tuy đồng chí Phương hứa sẽ báo cáo ngay với sở trưởng, nhưng việc tăng cường lực lượng tuần tra quanh trường cấp ba , và bao giờ bắt đầu thì vẫn chắc.
Thế nên buổi chiều khi Hạ Diễm học, Tô Đình đặc biệt đưa cho một con d.a.o gọt hoa quả bao da.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Hạ Diễm nuốt nước bọt: "Con vẫn là học sinh, mang d.a.o đến trường vẻ lắm ?"