Mẹ Kế Yêu Kiều Và Ông Chồng Lạnh Lùng Thập Niên 70 - Chương 759

Cập nhật lúc: 2026-01-09 12:46:54
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tuy từ năm ngoái đến năm nay, "Bát đại vương" (tám vua đầu cơ nổi tiếng thời đó) lượt bắt vì tội đầu cơ trục lợi, khiến những ăn lớn nơm nớp lo sợ, nhưng buôn bán nhỏ lẻ, chỉ cần chú ý chừng mực, vượt rào thì .

 

Nên chung hai năm nay buôn bán ngày càng nhiều. Không chỉ phố xá sầm uất, mà những ngày cuối tuần đông , công viên, cổng trường cũng bày sạp.

 

đây Tô Đình thấy ai bán khoai nướng ở cổng trường, lẽ hôm nay mới đến bán.

 

Khoai Hạ Diễm chọn ngon, ăn xơ, lửa nướng khéo, hai đầu tứa mật, bóc vỏ ruột vàng ươm, c.ắ.n một miếng mềm ngọt tan ngay trong miệng, cần nhai cũng nuốt trôi.

 

Vấn đề duy nhất là củ khoai to quá, Tô Đình và Mạn Mạn ăn xong đều no căng bụng. Chỉ Hạ Diễm là xi nhê gì, vận động cả buổi chiều, bụng đói meo .

 

Tô Đình bảo Hạ Diễm tắm, còn bếp nấu mì.

 

Cũng là mì sợi nhưng nồi phong phú hơn nồi tối qua nhiều, thịt, tôm, trứng và cả rau xanh. Lúc múc bát Tô Đình còn cố ý bày biện một chút, tự sướng nghĩ bát bán ở mấy chục năm ít nhất cũng ba bốn mươi tệ.

 

Ừm, tính theo giá cả thời đó.

 

Hai em cũng ủng hộ, thấy bát mì bưng lên liền ồ lên thích thú, cầm đũa ăn ngấu nghiến. Chúng kén ăn lắm, cơm mì đều chén .

 

Đến giờ kén ăn nhất nhà vẫn là Tô Đình, nhưng so với hồi mới xuyên qua cũng đỡ hơn chút. Hồi đó thà ăn vặt chứ cô động sợi mì nào, giờ thi thoảng cũng ăn cùng cả nhà một bữa.

 

Ăn tối xong, Hạ Diễm và Mạn Mạn đối diện ở bàn học cạnh cửa sổ bài tập.

 

Hồi Mạn Mạn học lớp mầm, học chủ yếu là chơi, nhưng lên lớp chồi nội dung học tăng dần. Học kỳ lên lớp lá, hầu như ngày nào về cũng bài tập cô giáo giao, nghỉ lễ bài tập càng nhiều.

 

Có thể , học sinh mẫu giáo thời bài vở nặng hơn trẻ con mấy chục năm nhiều.

 

bảo thời nào trẻ con vất vả hơn thì khó . Dù trẻ con bây giờ chỉ cần thành bài tập lớp là xong, ít học thêm các lớp năng khiếu.

 

Còn mấy chục năm , chỉ cần nhà điều kiện là bố đăng ký cho con học đủ thứ lớp, ít thì một, nhiều thì giới hạn. Lịch trình của con nhà giàu khi còn kín mít hơn cả học sinh cấp 3 ôn thi đại học.

 

nếu nhà điều kiện cho con học năng khiếu, trẻ con thời thường sẽ nhàn hạ hơn trẻ con thời .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-759.html.]

 

Ngoài bài tập, Tô Đình còn dạy Mạn Mạn vẽ tranh.

 

Cô bé năng khiếu hội họa hơn trai, mới học hơn một năm vẽ dáng hình.

 

gần đây Tô Đình đang cân nhắc cho Mạn Mạn học thêm một môn năng khiếu nữa, ví dụ như múa. Cô trông mong con đạt thành tựu gì, chỉ là trẻ con học múa dáng sẽ nên cho con học vài năm.

 

ý tưởng là thế, còn đưa Mạn Mạn học thì Tô Đình chịu c.h.ế.t. Bây giờ là những năm 2000 với các lớp năng khiếu mọc lên như nấm.

 

Tuy Cung Thiếu nhi, nhưng giống đời hoạt động vì lợi nhuận, chỉ cần nộp tiền là học. Thời học Cung Thiếu nhi miễn phí, nhưng đầu khắt khe.

 

Đầu tiên là học sinh "ba ", thành tích xuất sắc hoặc năng khiếu đặc biệt, tiếp theo cần trường học đề cử, cuối cùng qua kỳ sát hạch của giáo viên Cung Thiếu nhi mới học.

 

Hạ Diễm theo con đường . Nhờ thành tích xuất sắc, năm đầu cấp 2 trường đề cử và vượt qua sát hạch. Cung Thiếu nhi học múa vẽ mà tổ khoa học kỹ thuật.

 

Chuyện đưa Mạn Mạn Cung Thiếu nhi học múa còn khó hơn đưa cô bé đó học vẽ.

 

chuyện học múa Tô Đình tạm thời chỉ dám nghĩ trong đầu, xem cơ hội .

 

Lúc hai con bài tập, Tô Đình cuộn ghế sofa sách. mắt sách mà hồn treo ngược cành cây.

 

Cô vẫn đang nghĩ về tên đầu đinh bỏ trốn đêm qua.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Tuy truy nã, đồn công an cũng cử bảo vệ Hạ Diễm, nhưng một ngày sa lưới là một ngày Tô Đình yên tâm.

 

"Mẹ ơi, ơi!"

 

Nghe tiếng Mạn Mạn, Tô Đình hồn, ngẩng đầu hỏi: "Sao thế con?"

 

 

 

 

Loading...