"Con xong bài tập !" Mạn Mạn , đưa vở bài tập cho Tô Đình.
Tô Đình nhận lấy xem qua. Chương trình mẫu giáo vẫn đơn giản, tập chữ cái, từ mới, toán cộng trừ trong phạm vi mười.
Mạn Mạn thông minh, cộng trừ đơn giản khó cô bé. Chữ thì bình thường, điểm cộng duy nhất là sạch sẽ.
cô bé mới bắt đầu tập từ lớp chồi, đến giờ mới hơn một năm, thế là .
Hồi Hạ Diễm mới tiểu học chữ cũng , đến lớp 2, lớp 3 mới khá hơn. Lên cấp 2 chữ mới bớt gò bó, dần hình thành nét riêng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Từ đó về , dù học lớp mấy, chuyển trường nào, hễ giáo viên cần chép bảng là gọi , lớp trường cần báo tường thì nhiệm vụ cơ bản đều rơi tay .
Do đó Tô Đình quá khắt khe với chữ của Mạn Mạn, định bụng để hai năm nữa xem , nếu tiến bộ thì mua vở tập về cho con luyện.
Kiểm tra xong bài tập, Tô Đình : "Tốt lắm, đúng hết ."
Mạn Mạn reo lên, bò lên bàn học, khoe với Hạ Diễm đang cắm cúi : "Anh ơi em xong bài tập !"
"Thật á? Mạn Mạn hôm nay giỏi thế?"
Mạn Mạn đắc ý: " , nãy kiểm tra bài em , đúng hết luôn!"
Rõ ràng cùng phòng khách, cuộc đối thoại của hai con Hạ Diễm thấy hết, nhưng vẫn giả vờ ngạc nhiên cổ vũ em: "Em thông minh thật đấy!"
Mạn Mạn phổng mũi, hai tay chống má, trai bài hỏi: "Sao vẫn xong thế? Anh còn nhiều ?"
trả lời Hạ Diễm mà là : "Mạn Mạn, đừng phiền học bài, đây với ."
Mạn Mạn "" một tiếng, rời bàn học ghế sofa .
Ngồi một lúc thấy chán, Mạn Mạn hỏi: "Mẹ ơi, con lên lấy bé Hồng xuống chơi ạ?" Bé Hồng là con b.úp bê Tây Dương cô bé thích nhất.
"Được."
Mạn Mạn nhảy xuống ghế, chạy tót lên lầu lấy đồ chơi.
Vì những lúc bố ở nhà cô bé ngủ ở phòng ngủ chính, nên lên lầu là chạy thẳng đó. Lấy đồ chơi định xuống lầu, nhưng khỏi phòng thì tiếng ô tô bên ngoài. Cô bé chạy cửa sổ, mở xuống, hét to: "Bố!"
Hạ Đông Xuyên bước khỏi ghế lái thấy tiếng gọi thì ngẩng đầu lên, vẫy tay hỏi: "Mẹ con?"
"Mẹ ở nhà, đang bài tập ạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-760.html.]
Hạ Đông Xuyên ừ một tiếng, vòng qua ô tô sân. Trong phòng khách Tô Đình và Hạ Diễm cũng thấy tiếng xe, Hạ Diễm mở cửa gọi: "Bố về ạ."
Hạ Đông Xuyên gật đầu, cởi giày da ở huyền quan, xỏ dép lê nhà.
Tô Đình dậy khỏi ghế sofa, thấy hỏi: "Anh ăn cơm ?"
"Anh ăn mới về." Hạ Đông Xuyên tới ôm lấy vợ.
Vốn dĩ chỉ định ôm nhẹ một cái, nhưng ôm luyến tiếc buông tay, mãi đến khi Tô Đình đẩy , thì thầm: "Bọn trẻ đang kìa."
Hạ Đông Xuyên buông vợ , đầu thì thấy Hạ Diễm ở huyền quan lưng , còn Mạn Mạn xổm cầu thang bám lan can trộm thì lấy tay che mắt, nhưng kẽ tay hở toang hoác, lộ rõ vẻ "giấu đầu hở đuôi".
Hạ Đông Xuyên: "..."
Anh nên khen hai đứa nhỏ hiểu chuyện, nên mắng chúng ranh ma đây?
...
Vì chuyện tên đầu đinh bỏ trốn mặt con cái, nên khi Hạ Đông Xuyên lên lầu tắm, Tô Đình vội theo: "Em lên cùng ."
Hạ Đông Xuyên nhướn mày, cùng Tô Đình sánh vai lên lầu.
Vào phòng, Tô Đình định mở miệng chuyện ngay, nhưng kịp thốt tiếng nào Hạ Đông Xuyên ép cửa, chặn miệng bằng một nụ hôn.
Tô Đình kinh ngạc ngước mắt, miệng hé mở, Hạ Đông Xuyên thuận thế tiến , càn quét khoang miệng cô, đồng thời dùng bàn tay trái rảnh rỗi cởi từng chiếc cúc áo bông của cô.
Chuỗi động tác cực kỳ trơn tru, đến khi Tô Đình hồn thì áo bông của cô, áo khoác quân phục và áo sơ mi của cởi , tay luồn trong áo len của cô.
Tô Đình vội vàng giữ c.h.ặ.t bàn tay đó, tay chống lên n.g.ự.c Hạ Đông Xuyên: "Anh gì thế?"
"Cởi quần áo."
"Anh tắm cởi quần áo em gì?"
Hạ Đông Xuyên vẻ mặt thản nhiên: "Chẳng em bảo tắm cùng ?"
Tô Đình suýt tắc thở, bực bội : "Em bảo là lên lầu cùng , ai bảo tắm cùng ? Chiều em tắm !"