Dù cũng là đồ mặc, hơn nữa hôm qua theo công an bắt , chắc chắn bôn ba cả ngày, mồ hôi, giặt mà trả thì kỳ quá.
Hạ Đông Xuyên nghĩ nghĩ : "Bảo Tiểu Diễm giặt ."
"Hả?"
"Anh em giặt quần áo cho đàn ông khác."
Má Tô Đình nóng lên, giải thích: "Em định tự giặt, vốn định hỏi chị Chu xem chị nhận giặt thuê ."
Chị Chu là hộ gia đình ở tòa nhà bên cạnh. Tuy là công nhân nhà máy quốc doanh nhưng chồng mất sớm, một nuôi bốn đứa con, cuộc sống khó khăn. Nên ngoài giờ , chị nhận việc vặt để kiếm thêm thu nhập.
Mấy năm qua, lúc bận rộn Tô Đình thuê chị dọn dẹp nhà cửa, vì chị việc cẩn thận, thật thà. Chị Chu cũng thích việc cho Tô Đình vì cô trả công hậu hĩnh, bao giờ nợ tiền.
Mặt Hạ Đông Xuyên hiếm khi cứng đờ, giọng ngượng ngùng: "Tìm chị cũng ."
Tô Đình nhịn phá lên.
...
Trưa hôm đó Hạ Diễm về, việc đầu tiên là hỏi bố tối qua về . Nhận câu trả lời khẳng định, hỏi tiếp: "Tên đầu đinh tìm thấy ?"
"Hắn bắt ." Tô Đình trả lời.
"Bắt thế nào ạ?"
Hạ Diễm thắc mắc hỏi: "Sao ? Bố kể ạ?"
"Tối qua bố con về hơn 12 giờ, cơm tối còn ăn, tắm xong ăn bát mì là lên giường ngủ, gì thời gian kể lể?"
"Chán thế." Hạ Diễm thất vọng mặt, lẩm bẩm, "Rốt cuộc bố bắt thế nào nhỉ?"
"Tối thứ Bảy con hỏi bố chẳng ?"
Hạ Diễm thở dài: "Còn đợi mấy ngày nữa, mấy hôm nay con mất ngủ mất thôi."
"Sắp thi cuối kỳ , mấy ngày nay bớt nghĩ linh tinh ," Tô Đình đe dọa, "Thành tích mà tụt dốc thì con tự liệu hồn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-766.html.]
Hạ Diễm ngước đồng hồ treo tường: "À, con đến giờ ngủ trưa ."
Tô Đình: "..."
Hạ Diễm về phòng, Tô Đình cũng về phòng ngủ chính nghỉ trưa. Hai con dậy cùng lúc, mỗi một xe đạp, một học, một bưu điện.
Đến nơi, Tô Đình đăng ký xếp hàng chờ gọi điện thoại.
Tuy cải cách mở cửa mới ba năm nhưng thành phố đổi ít. Cảm nhận rõ rệt nhất là bưu điện ngày càng đông , nguyên nhân chủ yếu là ăn buôn bán ngày càng nhiều.
Với một vụ ăn, thời gian là quan trọng nhất, nhập hàng xuất hàng chậm một ngày là hỏng việc, nên nếu gọi điện thoại thì họ sẽ chọn thư đ.á.n.h điện báo. So với lợi nhuận kiếm thì mười mấy đồng tiền điện thoại chẳng đáng là bao.
Trước Tô Đình đến gọi điện thoại chỉ chờ nửa tiếng, lâu nhất cũng chỉ hơn 50 phút. giờ chờ bốn năm mươi phút là chuyện bình thường, xui xẻo khi đợi một hai tiếng, bất kể ngày thường ngày nghỉ.
Vì hiện tại trừ việc gọi điện hỏi thăm bố Hạ Đông Xuyên hàng tháng, những chuyện công việc khác nếu quá gấp, Tô Đình đều ưu tiên thư.
nếu là công việc quan trọng, Tô Đình luôn quan niệm sớm hơn muộn.
Huống chi Hỗ Mỹ liên hệ với cô qua nhà xuất bản, thư từ gửi đến mất thời gian, cô nhận thư trễ mấy ngày, nếu còn thư trao đổi qua thì đến năm nào tháng nào cô và của Hỗ Mỹ mới gặp mặt bàn chuyện chính sự .
Thế nên cô đến bưu điện, định gọi điện thoại chốt lịch gặp mặt càng sớm càng .
Chỉ là hôm nay vận may của cô lắm, đến bưu điện đợi mất một tiếng rưỡi. Khi nhân viên gọi tên, cô gần như nhảy dựng lên chạy buồng điện thoại.
Cầm ống lên, Tô Đình gọi ngay: "Chị Vương."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Đầu dây bên là Vương Tĩnh Phương. Dù Hỗ Mỹ cũng liên hệ Tô Đình qua nhà xuất bản, khi liên hệ với nhân viên xưởng phim, cô nhất định báo với Vương Tĩnh Phương một tiếng để chị nắm tình hình.
Vương Tĩnh Phương xong vui, : "Trước chị thấy bộ Tam Hỏa hợp phim hoạt hình , trẻ con chắc chắn thích mê. Giờ xem của xưởng phim cũng nghĩ giống chị."
"Mọi đều thật tinh đời." Tô Đình .
"Đó cũng là nhờ truyện em vẽ ."
Kết thúc màn "khen xã giao", Vương Tĩnh Phương dặn dò Tô Đình một điều cần lưu ý trong quá trình đàm phán. Tuy chị ở xưởng phim nhưng công việc liên quan, nhiều nội tình hơn ngoài.