Mẹ Kế Yêu Kiều Và Ông Chồng Lạnh Lùng Thập Niên 70 - Chương 784

Cập nhật lúc: 2026-01-09 12:52:28
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nếu để lì xì cho cô bé mười đồng, chắc chắn cô bé cũng giữ .

 

Tức nhất là Tết nào cũng chỉ thu tiền mừng tuổi của cô bé, còn tiền của thì để tự giữ, vì lớn hơn, quản lý tiền nong.

 

Có lẽ vì thế mà mới tiền lì xì cho cô bé phong bao to thế .

 

Nghĩ đến đây Mạn Mạn hỏi: "Anh ơi, bắt đầu tự giữ tiền lì xì từ bao giờ thế?"

 

Hạ Diễm nghĩ nghĩ: "Hình như là 6 tuổi."

 

Trước 6 tuổi sống với ông bà nội ở Bắc Kinh, tiền mừng tuổi nhận đều bà nội thu Tết.

 

Về ở với bố, cái Tết đầu tiên bà nội, ai thu tiền của , cũng gì, nên tiền tự giữ hết.

 

Hạ Diễm hỏi: "Em hỏi cái gì?"

 

Mạn Mạn hạ quyết tâm, thì thầm tai Hạ Diễm: "Qua Tết là em 6 tuổi , năm nay em cũng tự giữ tiền mừng tuổi, đưa cho nữa!"

 

Chuyện Tô Đình thu tiền tiêu vặt của Mạn Mạn, Hạ Diễm đương nhiên . thấy khác với những bà khác, họ thu tiền xong đại khái là "một trở ", còn sẽ trả .

 

Mặt khác Hạ Diễm tin rằng nếu Mạn Mạn đề xuất, sẽ đồng ý cho cô bé thử quản lý tài chính. Chỉ cần quản lý , cô bé sẽ nộp tiền nữa.

 

Hạ Diễm cổ vũ: "Thử xem ."

 

...

 

Dù là nhà họ Hạ nhà bố Tô Đình đều thói quen ăn cơm tất niên trưa 30 Tết. Tô Đình và Hạ Đông Xuyên thêm thời gian chuẩn nên khi ăn Tết riêng, họ chuyển bữa tất niên sang buổi tối.

 

Trong đại viện, gia đình ăn tất niên buổi tối cũng nhiều hơn. Trời tối, tiếng pháo nổ lác đác vang lên.

 

Khi Tô Đình và Hạ Đông Xuyên bưng món ăn lên bàn, Hạ Diễm và Mạn Mạn cũng cầm dây pháo xuống lầu, trải dài từ đầu sang đầu tòa nhà châm ngòi.

 

Tiếng pháo vang lên, Tô Đình dừng việc đang , ban công xuống.

 

Dưới lầu chỉ hai em, đám trẻ con ở các tòa nhà , đứa ăn xong , đứa ăn đều chạy tới tụ tập xem đốt pháo.

 

Tuy hai hộ tầng một đều bật đèn sáng trưng, ánh trăng đêm nay cũng sáng, nhưng vẫn đủ soi rõ mặt . Lũ trẻ mặc quần áo cùng kiểu cùng màu, xuống Tô Đình chỉ phân biệt nam nữ, trừ con thì chẳng nhận ai với ai.

 

Pháo nổ xong, đứa ném pháo tép xuống đất, đứa mua pháo đại (xuân lôi) uy lực lớn nhưng dám đốt, nhờ Hạ Diễm giúp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-784.html.]

 

Hạ Diễm tuy học cấp 3 nhưng vẫn ham chơi, thế liền động lòng, cầm quả pháo đại đặt xuống đất, nhận lấy hộp diêm.

 

Trước khi quẹt diêm, Hạ Diễm đầu hét lớn với Mạn Mạn đang bên cạnh: "Đứng xa chút."

 

Mạn Mạn lùi , đám trẻ khác cũng lùi theo.

 

Hạ Diễm hét: "Lùi nữa , trong hành lang ."

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Mạn Mạn tiếp tục lùi, lùi tít trong hành lang khuất tầm mắt Tô Đình, đám trẻ cũng vội vàng theo. Sân lầu dọn sạch, chỉ còn Hạ Diễm và quả pháo đại dựng cô độc.

 

Hạ Diễm quẹt diêm, đưa ngọn lửa ngòi pháo, châm lửa ba chân bốn cẳng bỏ chạy.

 

"Đùng!"

 

Tiếng nổ vang trời. Những nhà ăn cơm ở hai tòa nhà đều thò đầu cửa sổ, nhao nhao hỏi: "Ai đốt pháo đại thế?"

 

"Tết nhất, mấy đứa ranh con để yên cho ăn cơm hả?"

 

Đám choai choai chẳng đứa nào lên tiếng, chen chúc trong hành lang hi hi ha ha.

 

Hạ Đông Xuyên bưng món cuối cùng , hỏi: "Anh em Tiểu Diễm về ?"

 

"Để em gọi," Tô Đình , gọi với xuống hai em đang đám trẻ vây quanh, khi chúng ngẩng đầu lên, cô hô to trong tiếng pháo ồn ã, "Về ăn cơm tất niên!"

 

Hai em mặt mày rạng rỡ đáp lời, nắm tay len qua đám bạn, chạy như bay về nhà ánh đèn vàng vọt và ánh trăng thanh lãnh, chạy về phía một năm mới đang chờ đón.

 

Mùa hè năm 1988.

 

"Mạn Mạn, ăn kem gì?"

 

Nghe tiếng Kỷ Di, Mạn Mạn đưa ngón tay lên môi suỵt một cái, thì thầm: "Bé thôi." Rồi chỉ tay về phía quầy.

 

Hai cô bé đang ở quầy bán quà vặt bên ngoài trường tiểu học quân khu. Quán ba bà chủ, đều là vợ quân nhân trong đại viện.

 

Khoảng năm 84-85, thấy chính sách rõ ràng, các chị em trong đại viện cũng bắt đầu rục rịch ăn buôn bán nhỏ.

 

 

 

 

Loading...