"Cũng chỗ ."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Chỗ cũng ."
Tô Đình hỏi: "Thế các chị thấy nó ?"
Hai lắc đầu, quầy gần tủ kem nhất nghĩ nghĩ : "Hình như , lượn một vòng tủ kem, mua gì ."
Người quầy đối diện tủ kem nhớ : " đúng, dạo tan học con bé đây lắm, cứ lượn lờ chỗ tủ kem một vòng , chẳng mua gì cả." Chị trêu, "Có cô quản c.h.ặ.t quá, con bé thèm kem ?"
Người quầy giữa : "Mùa hè nóng nực thế , mấy đứa trẻ con nhịn . Đến nóng quá cũng một cây. Mạn Mạn vẫn là trẻ con, cô đừng khắt khe quá."
Chị bán hàng gần tủ kem tưởng Tô Đình sợ kem sạch sẽ, bảo: "Tiểu Tô yên tâm, kem ở đây nhập của hãng lớn, đảm bảo vệ sinh, ngày ăn một cây ."
Tô Đình giải thích: "Em nghi ngờ kem của các chị sạch, là dày Mạn Mạn yếu. Cuối tháng nó lén ăn một cây kem ở nhà, tối đến kêu đau bụng, trạm xá truyền hai chai nước mới đỡ."
Vì trạm xá việc từ 8 giờ sáng đến 6 giờ tối, tối hôm đó Hạ Đông Xuyên đến nhà bác sĩ quân y mời khám bệnh, nên chuyện trong đại viện ít nhiều đều .
Chuyện mới qua nửa tháng, Tô Đình nhắc là nhớ ngay, nhao nhao đồng tình với cô. Nhớ mấy ngày qua, hỏi: "Mấy hôm nay Mạn Mạn mua kem chứ?"
"Chắc là , nào nó cũng chỉ thôi."
Ba đều , nhưng Tô Đình cảm thấy đơn giản thế. Nhớ đến việc Mạn Mạn cùng Kỷ Di, cô hỏi: "Thế mấy hôm nay Kỷ Di mua kem ?"
"Con bé đó ?" Chị bán hàng cạnh tủ kem nhớ , "Có, dạo ngày nào nó cũng đến."
Tô Đình truy hỏi: "Nó mua kem gì, mua bao nhiêu, chị nhớ ?"
"Mấy hôm nhớ rõ, hôm nay nó mua hai cây kem đậu xanh. À đúng , mấy hôm nay nào nó cũng mua hai cây." Chị bán hàng chợt nhận điều gì, hỏi, "Chẳng lẽ cây kem mua thêm đó là cho Mạn Mạn? Không đúng, hôm hỏi, nó bảo mua cho em trai..."
Người nắm bắt thời cơ buôn bán giàu đều ngốc, chị hết câu nhận một đứa trẻ con lừa, bực buồn : "Hai con ranh , ranh ma thật! Mạn Mạn mấy hôm nay chứ?"
"Không ạ," Tô Đình lắc đầu, " em sợ nó ngày nào cũng ăn một cây sẽ vấn đề. Sau Kỷ Di đến mua kem, các chị chỉ bán cho nó một cây thôi ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-791.html.]
Mọi cũng lo Mạn Mạn ăn kem tiêu chảy nên đồng ý ngay: "Không thành vấn đề."
Tô Đình cảm ơn, mua chai xì dầu rời khỏi tiệm tạp hóa. Ra ngoài cô về ngay mà đợi ở lối nhỏ bên cạnh, chờ Mạn Mạn và Kỷ Di .
Khoảng mười lăm phút , tiếng chuyện của hai cô bé truyền đến từ đầu lối , ngày càng gần, cho đến khi ngay sát bên tai.
Tô Đình mặt , cúi đầu xuống, bắt gặp ánh mắt kinh hoàng của Mạn Mạn: "Mẹ!!"
"Kem đậu xanh ngon con?" Tô Đình mỉm hỏi.
Hai cô bé đồng thời thẳng lưng, cúi đầu mũi giày, sợ như chim cút gặp diều hâu.
Tô Đình gì, cứ chằm chằm hai đứa, đến mức Mạn Mạn chịu nổi, mở miệng nhận : "Mẹ ơi con sai ."
"Con sai ở ?"
"Con nên ăn vụng kem." Mạn Mạn xong, ngẩng đầu liếc trộm Tô Đình, lí nhí , "Con còn dối là chơi với bạn, thực bọn con tìm chỗ ăn kem."
Tô Đình nhướn mày, còn hỏi: "Ồ? Nói là mấy hôm nay con về muộn đều là ăn vụng kem hả?"
Mạn Mạn há hốc mồm, lúc mới nhận tự thú, trong lòng hối hận kịp: "Con..."
Tô Đình giọng u ám: "Hạ Miểu, khuyên con thành thật một chút. Thành thật khai báo thì còn xem xét khoan hồng, nếu để con dối nữa thì con tiêu đời đấy, ?"
Mạn Mạn im bặt, đấu tranh tư tưởng hồi lâu cúi đầu nhận : "Mẹ ơi con sai ."
Kỷ Di sợ bạn về nhà đ.á.n.h, lấy hết can đảm : "Cô ơi, cháu..."
kịp hết câu Tô Đình ngắt lời: "Di Di, cô nhờ cháu một việc. Sau Mạn Mạn nhờ cháu mua hộ kem thì cháu đừng đồng ý nữa, ?"