Tô Đình giả bộ hỏi: "Một con nhiều việc quá ?"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Hạ Diễm điều: "Nhà chỉ thế , gì bao nhiêu việc? Mai bố , chơi cả ngày , con đảm bảo lúc bố về nhà sẽ rực rỡ hẳn lên."
"Nếu Tiểu Diễm thế thì yên tâm ." Tô Đình mỉm , chuyển chủ đề cứng ngắc, "Vừa nãy đến nhỉ? À đúng , con bảo về Thâm Quyến sẽ học lái xe ngay, khi bằng động xe đúng ? Nó hứa với em thế đấy."
Câu cuối là với Hạ Đông Xuyên. Anh xong liền bảo: "Lấy bằng lái nhớ gửi bản về cho bố xem."
Hạ Diễm: "... Vâng ạ."
...
Người khác về quê ăn Tết là ăn, ngủ, chơi. Hạ Diễm về quê ăn Tết là việc, việc và huấn luyện.
Sau khi thăng chức, Hạ Đông Xuyên cần trực tiếp quản lý việc luyện tập của binh lính như , sáng 8 giờ mặt ở doanh trại là . Chỉ là thích ngủ nướng, ngày nào cũng năm sáu giờ dậy, yên chạy bộ rèn luyện sức khỏe.
Ban đầu định rủ Tô Đình cùng, nhưng cô thuộc kiểu " thể tuyệt đối , thể tuyệt đối ". Rủ cô ngoài vận động thà lôi cô vận động giường còn hơn, ít nhất cái còn hưởng thụ, cái chỉ nhận cơn thịnh nộ.
Hạ Đông Xuyên dám chọc vợ, nhưng huấn luyện con trai thì nương tay chút nào. Thế là sáng hôm trời sáng hẳn, Hạ Diễm bố dựng dậy.
Trước khi khỏi cửa chạy 3000 mét khởi động, tấn nửa tiếng, cuối cùng bố lôi so chiêu.
So chiêu cái nỗi gì!
Cậu sắp mệt đứt !
Nhìn bộ dạng thở hồng hộc của Hạ Diễm, Hạ Đông Xuyên giấu nổi vẻ chê bai: "Con mới 25 tuổi, sức khỏe còn kém hơn cả bố thế?"
Hạ Diễm hộc m.á.u. Thầm nghĩ thanh niên trong đại viện mấy ai khỏe bằng bố ? Đừng đại viện, cả quân đội tìm cũng chẳng mấy đ.á.n.h thắng bố chứ?
Huống chi mấy năm nay bận tối mắt tối mũi, cơm còn chẳng ăn đúng giờ, gì thời gian rèn luyện. Chạy xong 3000 mét còn kiên trì tấn nửa tiếng, thấy quá giỏi .
Ý chí , chậc chậc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-826.html.]
Hạ Diễm dám cãi bố, thuận thế : "Bố xem con yếu thế , là thôi khỏi so chiêu bố?"
Cậu thực sự đ.á.n.h với Hạ Đông Xuyên. Hồi thi đại học xong, lúc chăm chỉ luyện tập nhất còn đ.á.n.h bố, huống hồ bây giờ tấn xong chân tay bủn rủn.
Ngang sức ngang tài mới gọi là so chiêu, mạnh yếu chênh lệch gọi là "bán hành".
Ừm, chính là cái đứa "bán hành" .
Chỉ là Hạ Diễm dũng cảm thừa nhận yếu, Hạ Đông Xuyên xem con trai rốt cuộc thoái hóa đến mức nào, kiên quyết so chiêu với mười phút. Và khi thành công quật ngã con trai, quyết định tận dụng kỳ nghỉ Tết để huấn luyện cho trò.
Hạ Diễm: "..."
Rốt cuộc về ăn Tết về chịu khổ đây?
...
Huấn luyện Hạ Diễm chỉ Hạ Đông Xuyên mà còn cả Tô Đình.
Chỉ là phương thức huấn luyện của hai khác . Hạ Đông Xuyên lôi con tập võ, Tô Đình lôi con cu li.
Đương nhiên chỉ dọn vệ sinh. Nhà họ chỉ hơn trăm mét vuông, ngày thường quét dọn chăm chỉ nên dù tổng vệ sinh thì một ngày cũng xong. Đây cùng lắm chỉ là món khai vị, dạo phố mới là món chính.
Đi dạo phố vẻ ho, ăn uống chơi, nhưng nếu ngày nào cũng lôi dạo phố thì ? Hơn nữa nhân vật chính trong cuộc dạo chơi là Hạ Diễm mà là Tô Đình và hội chị em của cô, cùng lắm chỉ là cái giá treo đồ di động.
Hạ Diễm khó hiểu, tại thể dạo phố khỏe đến thế? Và tại ngày nào cũng tìm khác cùng?
Về việc , Tô Đình bày tỏ: Kiếm tiền dễ chứ tiêu tiền thì khó gì? Huống chi sắp Tết , trong nhà riêng đồ ăn mua ít, hơn nữa ai cũng cần sắm quần áo mới, thứ cô thể mua nhiều vô kể.
Còn tại ngày nào cô cũng tìm cùng thì lý do cũng nhiều lắm. Một là cô nhân duyên , giữ quan hệ với nhiều bạn bè thời đại học như Mã Yến, Đoạn Hiểu Lan... chỉ là ngày thường ai cũng bận, gần Tết mới rảnh rỗi gặp .