Anh cơ bản thể xác định, đây là tay của .
là , họ cùng một gương mặt, cùng một thể, nhưng dường như phận khác biệt.
Thấy Hạ Diễm cứ chằm chằm tay mãi động đậy, Mạnh Kiều lên tiếng hỏi: "Anh... xuống xe ?"
"Xuống."
Hạ Diễm hồn, buông tay xuống, tháo dây an . Trước khi xuống xe, : "Chuyện của , đừng cho khác ." Anh cần thời gian để tìm hiểu xem đây rốt cuộc là một giấc mơ là một chuyến du hành kỳ ảo.
Mạnh Kiều ngẩn , kịp trả lời thì thấy đẩy cửa xe bước ngoài. Cô vội vàng đuổi theo, đến bên cạnh : "Chuyện hôm nay em thể cho khác , nhưng em khuyên nên đến bệnh viện kiểm tra... ừm, đầu xem ."
Hạ Diễm nghiêng đầu, liếc Mạnh Kiều một cái : " sẽ cân nhắc đề nghị của cô. Người nhà sống ở đây ?"
"Bố và dì Tô sống ở đây." Mạnh Kiều trả lời.
"Dì Tô là ai?"
"Là..."
Mạnh Kiều còn dứt lời, phía vang lên một giọng : "Tiểu Diễm, Kiều Kiều?"
Mạnh Kiều , thấy Hạ Đông Xuyên xách giỏ thức ăn đang cùng Tô Đình sóng vai bước tới. Trên mặt cô nở nụ , gọi: "Bố chợ về ạ?"
Vì là kết hôn theo hợp đồng nên ở riêng Mạnh Kiều gọi bố Hạ Diễm là chú dì, nhưng mặt lớn thì cô sớm đổi cách xưng hô.
Tô Đình : "Chẳng là nghĩ hai đứa trưa nay sẽ về ăn cơm ? Bình thường hai đứa đến mười một, mười hai giờ mới tới, hôm nay đến sớm thế? Đã ăn sáng ?"
"Dạ ạ, bọn con ngủ dậy là qua đây luôn."
"Trong nhà vẫn còn cháo, nhà ăn cũng mở cửa , hai đứa ăn gì?" Tô Đình hỏi, "Tiểu Diễm thế? Sao cứ lưng về phía ?"
Mạnh Kiều gượng: "Không gì ạ, hôm nay ..."
Cô còn hết câu, Hạ Diễm , thẳng Tô Đình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-852.html.]
Tuy rằng ngay từ khi thấy giọng của Tô Đình, Hạ Diễm chuẩn tâm lý, nhưng khi thấy đang gần ngay mắt, đồng t.ử vẫn kìm mà co , trong ánh mắt toát một tia âm trầm.
khi tầm mắt lướt qua Tô Đình, dừng Hạ Đông Xuyên cách đó xa, sự âm trầm dần chuyển hóa thành kích động. Anh tự chủ bước lên phía , gọi to: "Bố!"
Hạ Đông Xuyên tỏ kích động như , ông trầm ngâm hỏi: "Con mua đồ ăn sáng với bố ?"
Mạnh Kiều vội vàng : "Không cần ạ, bọn con ăn cháo là ." Cô lo lắng như , một là ngại để lớn mua đồ ăn sáng cho , hai là cũng lo Hạ Diễm sai sẽ lộ tẩy.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Hạ Diễm chẳng hề cảm kích, : "Con mua đồ ăn sáng với bố."
Anh rõ rốt cuộc chuyện là thế nào, nhưng ở thế giới và Mạnh Kiều mới kết hôn một năm, chắc chắn thể hỏi đáp án từ cô.
Anh tiếp xúc quá nhiều với Tô Đình.
Tuy rằng ở thế giới , thể và bà tình cảm thiết như con ruột thịt, nhưng trong thế giới của , bà vẫn luôn là cơn ác mộng. Trong suốt bao năm qua, mỗi nghĩ đến bà , ngón tay đứt của đau âm ỉ.
Mặc dù khi tống bà tù, ít khi nhớ đến , dường như hận thù cũng phai nhạt, nhưng khi thấy bà sờ sờ ngay mặt, vẫn kìm chế cảm xúc bạo ngược trong lòng.
Vì thế, thích hợp để moi tin chỉ còn Hạ Đông Xuyên.
Anh hai thế giới bắt đầu khác biệt từ khi nào, và tại bố còn sống.
Hai kiên quyết mua đồ ăn sáng, Mạnh Kiều phản đối cũng vô ích. Hạ Đông Xuyên đưa giỏ thức ăn cho Tô Đình cùng Hạ Diễm ngoài.
Vừa qua khỏi khúc cua, Hạ Diễm còn nghĩ nên mở lời ôn chuyện xưa thế nào thì thấy giọng của bố vang lên bên tai: "Tam Hỏa."
Hạ Diễm ngẩng đầu quanh, thấy ai khác mới chần chừ lên tiếng: "Bố?"
Hạ Đông Xuyên nhàn nhạt "ừ" một tiếng, hỏi: "Gần đây còn kiên trì luyện võ ?"
Câu hỏi đối với Hạ Diễm chút đột ngột, khiến nên gật đầu lắc đầu.