"Đạo sĩ."
"Là cao nhân ? Có thể đưa xuyên trở về ?"
"Nghe là , chắc, cứ thử một xem ."
Hạ Diễm tặc lưỡi: "Đồng chí Hạ, tư tưởng giác ngộ của ông thế là ."
Hạ Đông Xuyên liếc một cái: "Có gặp ?"
"Gặp cũng , nhưng lợi ích gì?"
"Cậu lợi ích gì?"
Hạ Diễm thực chẳng gì , tiền thiếu, hơn nữa nếu cao nhân thật sự lợi hại thì gì cũng chẳng mang . đồng thời thứ cũng nhiều, một lúc : "Mấy ngày nay ông đối xử với một chút."
"Được."
" còn ở nhà."
"Có thể, nhưng khách sáo với vợ một chút."
Hạ Diễm bất mãn: "Dựa cái gì? Bà ngược đãi bao nhiêu năm như ."
"Người ngược đãi cô ." Nói xong thấy Hạ Diễm nhíu mày, Hạ Đông Xuyên tiếp, "Lát nữa cho xem thứ , đừng để lộ tẩy."
Hạ Diễm , miễn cưỡng "ừ" một tiếng.
Khi hai về đến nhà, Tô Đình và Mạnh Kiều đang trong phòng khách trò chuyện. Nhìn thấy tay Hạ Diễm xách bao lớn bao nhỏ, Tô Đình ngạc nhiên hỏi: "Sao mua nhiều thế?"
"Hai ăn gì thì tự lấy, còn nó bao hết." Hạ Đông Xuyên chỉ Hạ Diễm xong, bảo cùng thư phòng.
"Tiểu Diễm vẫn ăn sáng mà?"
"Thì mang cả đồ ăn sáng theo thư phòng."
Tô Đình nhịn lầm bầm: "Chuyện gì mà gấp thế, cứ ngay bây giờ?" cũng ngăn cản họ thư phòng.
Nhà họ hiện tại rộng, cấu trúc năm phòng ngủ, hai phòng khách, một bếp một vệ sinh. Ngoài ba phòng ngủ cho trong nhà, còn thể sắp xếp thêm một phòng cho khách và một phòng thư phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-ke-yeu-kieu-va-ong-chong-lanh-lung-thap-nien-70/chuong-857.html.]
Thư phòng thường là Tô Đình dùng, Hạ Đông Xuyên mang tài liệu quân sự về nhà, nhưng trong ba giá sách ở thư phòng, ông chiếm một giá.
Tuy nhiên khi thư phòng, ông về phía giá sách bày sách quân sự, mà về phía giá sách bày tác phẩm của Tô Đình.
Dù ông mấy hứng thú với tiểu thuyết truyện tranh, nhưng mỗi tác phẩm của Tô Đình ông đều , cũng thường xuyên sắp xếp giá sách nên quyển nào để ở ông đều nắm rõ.
Đi đến giá sách, ông rút ngay tập truyện đầu tay của Tô Đình là "Thoát khỏi thôn Đào Nguyên", đưa cho Hạ Diễm : "Đây là tác phẩm đầu tay của Tô Đình, xuất bản năm 1974. Đây là tác phẩm thứ hai của cô , bắt đầu đăng dài kỳ từ năm 75, xuất bản năm 76. Bộ là tranh Tết năm 75 của cô , xuất bản năm 76..."
Hạ Đông Xuyên rút những cuốn truyện tranh tương ứng giá đưa cho Hạ Diễm, nhưng ông lấy hết tác phẩm của Tô Đình xuống, mà chỉ đưa cho Hạ Diễm xem những tác phẩm thời kỳ đầu của cô, đến tập cuối cùng của bộ Tam Hỏa thì dừng .
Hạ Diễm cầm truyện tranh lật xem nhanh ch.óng. Tuy là ngoài nghề nhưng cũng thể nhận phong cách của những cuốn truyện tranh tinh tế, trình độ hội họa của tác giả cao.
Điều Hạ Đông Xuyên cho chính là điểm , khi đang lật xem thì hỏi: "Ở thế giới của , phụ nữ công việc gì?"
Hạ Diễm trả lời: "Bà việc ở văn phòng ủy ban xưởng dệt quốc doanh, ông nội xin việc giúp bà ."
"Cô vẽ tranh ?"
Hạ Diễm lắc đầu, nhưng quá chắc chắn: "Chắc là ."
Hạ Đông Xuyên hỏi: "Cậu còn cho rằng Tô Đình là cô ?"
"..." Hạ Diễm nhíu mày, "Họ rõ ràng là cùng một ."
"Thể xác là cùng một , nhưng linh hồn thì chắc." Hạ Đông Xuyên đầy ẩn ý, "Nếu thể gặp kỳ ngộ như , tại khác thể?"
Hạ Diễm nghĩ đến chuyện gặp , hỏi: "Bà là một Tô Đình khác?"
Hạ Đông Xuyên : "Có thể là , cũng thể , nhưng cô chắc chắn là ngược đãi ."
Hạ Diễm im lặng cúi đầu, lật xem cuốn truyện tranh trong lòng. Nhìn thấy "Tam Hỏa thuê", giơ lên hỏi: "Tam Hỏa, đây là vẽ nó ?"
" ."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Hạ Diễm cúi đầu, mở truyện tranh xem.
Truyện tranh xuất bản những năm 70-80 đều chỉ nhỏ bằng lòng bàn tay, mỗi trang một bức tranh, một cuốn hơn 100 trang, xem nhanh, hai mươi phút là xem xong.