MẸ MUỐN TÔI NHƯỜNG SƯỜN CỪU CHO EM GÁI, TÔI DỌN SẠCH CẢ NHÀ BỎ ĐI - 7

Cập nhật lúc: 2026-01-25 14:33:00
Lượt xem: 83

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

bình thản là bà thấy gì, gì cả, bà thể ép em gái nhường cho , bảo tự thương lượng với em thế nào để nó đồng ý.

 

Cứ như một vị thẩm phán công bằng và dân chủ .

 

Không ngờ đến một ngày, vai diễn đảo ngược.

 

Giờ đây đang điên cuồng mất kiểm soát, bỗng hiểu ngày đó bà như . Không sự thật, chỉ là bà về phía .

 

bắt chước dáng vẻ ngày xưa của , thò đầu giữa hai công nhân:

 

“Cháu cũng chuyện gì dì Trương.”

 

“Hôm qua cháu bảo cắt đứt quan hệ, bảo cháu mang hết những gì cháu mua về. Cháu chỉ lời, dẫn đến dọn đồ thôi, cháu vốn dĩ như mà.”

 

“Cháu theo đơn hàng đặt, lấy thừa một món nào .”

 

“Dì Trương khuyên cháu giùm, nổi giận thế cho sức khỏe.”

 

So với , tỏ bình tĩnh và lý trí.

 

Hàng xóm xung quanh đều là lớn tuổi, sống nửa đời nên một câu là hiểu mười ý, nhất là dì Trương – vẫn với – chắc chắn cũng ít nhiều thấy sự thiên vị của từ đến nay.

 

Mỗi một suy nghĩ, ánh mắt họ lập tức đổi.

 

Bố cảnh tượng hỗn loạn, mặt đầy lo âu, bước tới đỡ thở dài :

 

“San San, mấy hôm nay con ? Trước giờ con như thế. Con là đứa con hiểu chuyện nhất nhà mà.”

 

“Chẳng lẽ chỉ vì mấy ký sườn cừu mà con định từ mặt bố , phá nát gia đình ?”

 

Ban đầu nghĩ mối quan hệ rối rắm giữa thể phân định rõ ràng nữa, việc chuyển đồ coi như là dứt khoát.

 

sự hoang mang thật lòng của bố khiến kích động.

 

Cảm giác như đang một chuyện nực :

 

“Hiểu chuyện? Bố nghĩ hiểu chuyện là một đức tính ?”

 

“Chẳng lẽ con tự nguyện hiểu chuyện ?”

 

“Mỗi em gái mè nheo, đều dỗ dành nó, còn con mà thì chỉ mắng hoặc trách móc. Bao nhiêu năm nay, luôn thiên vị, chẳng lẽ đến hôm qua con mới nhận ? Chỉ là bây giờ con mệt , tiếp tục diễn cái vở kịch tình nữa.”

 

chợt nhớ đến một câu : Một gia đình vốn dĩ hòa thuận nếu bỗng nhiên trở nên bất hòa, đó là vì luôn chịu thiệt cuối cùng chịu nữa.

 

Người hiểu chuyện một khi phối hợp nữa, sẽ cho là vô tâm. Còn kẻ ích kỷ mà chỉ ngoan một chút, sẽ ca ngợi ngớt.

 

Nếu cam tâm chịu thiệt hoài, thì lẽ cái gọi là “tình vẫn sẽ duy trì bề ngoài êm ấm. đáng tiếc, nữa.

 

Mẹ thể tin nổi là chỉ trong hai ngày mà dám phản kháng như , còn hành động rầm rộ đến mức . Bà túm c.h.ặ.t cổ áo, ngón tay run lên vì tức giận:

 

, cái loại bất hiếu như cô sớm muộn gì cũng trở mặt! Thì tất cả giờ chỉ là giả vờ! Cô còn ganh tị với chính em ruột , thật là độc ác!”

 

chuẩn tinh thần cắt đứt, nhưng ruột dùng từ ngữ như thế để miêu tả , vẫn cảm giác nghẹn nơi cổ họng.

 

Thì gì, trong lòng bà cũng bao giờ là một đứa con gái .

 

cố kiềm nén cảm xúc:

 

“Nếu nửa đời dành hết tình thương và tiền bạc cho em , thì hy vọng nửa đời em cũng sẽ như với bố .”

 

“À đúng ,” chỉ tay về phía họ, “Thật điện thoại của bố cũng là con mua đấy, nhưng thôi, coi như món quà cuối cùng con tặng.”

 

Nói xong, bảo hai công nhân mỗi xách một món quà – gạo và dầu ăn – mang xuống xe.

 

Sợ sẽ mềm lòng về , lập tức nhờ công ty chuyển nhà đem bán bộ thiết điện t.ử lớn.

 

Những món còn lọc kỹ, giữ vài thứ, còn tặng hết cho cô ve chai trong khu.

 

Từ hôm đó, bố gọi cho nữa, ngược là Triệu Đình (em gái) nhắn tin WeChat nhiều.

 

Lúc thì trách quá đáng, lúc khuyên nên hòa với bố .

 

Nói thật thì dù là chị em ruột, nhưng và Triệu Đình bao giờ thiết.

 

gì với , sự thiên vị là do bố chọn, họ chủ động giúp cô .

 

với tư cách là thụ hưởng, khó mà với ánh mắt bình thường.

 

Hồi nhỏ thấy ghen tị, lớn lên thì thấy bức bối và xa cách.

 

Chính bố phá vỡ mối quan hệ giữa hai chị em .

 

trả lời bất kỳ tin nhắn nào từ cô , bởi vì nếu cắt đứt với bố thì chẳng còn lý do gì để giữ liên lạc với cô nữa. Nếu thì thật với đứa trẻ ngày xưa.

 

Không còn gồng gánh bố và em gái, thấy cả nhẹ nhõm hẳn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-muon-toi-nhuong-suon-cuu-cho-em-gai-toi-don-sach-ca-nha-bo-di/7.html.]

Mỗi năm thậm chí còn dư ít tiền để trả nợ mua nhà sớm hơn.

 

Năm , ngã gãy chân.

 

Chuyện là Triệu Đình báo cho .

 

đang mang bầu đứa thứ ba, tiện đến bệnh viện, hỏi thể chăm một thời gian .

 

Dù gì đây việc chăm sóc bố lúc ốm đau đều là .

 

Từ đưa khám bệnh đến trực đêm, từ đóng viện phí đến mua t.h.u.ố.c.

 

từ chối thẳng.

 

Không và Triệu Đình thì vẫn còn bố .

 

Không nữa thì thuê chăm.

 

Dù gì thì mỗi năm cũng đổ ít tiền nhà họ.

 

tiếp tục những việc mệt ai ghi nhận nữa.

 

Nghe vì tiền thuê cao, bố chăm sóc kỹ, nên chẳng bao lâu xuất viện.

 

dưỡng thương cẩn thận nên để một di chứng, còn khỏe như , nhiều, nhanh là đau chân.

 

Triệu Đình sinh con thứ ba, là con gái, và cũng như hai , định nhờ đến chăm cữ và trông con.

 

Hai đứa đầu đều do lo từ lúc còn trong bụng, chuyện nhà cửa nấu ăn cũng một tay bà gánh.

 

Mãi đến khi đứa út mẫu giáo mới dọn về nhà, tìm việc thêm theo ngày, lương kiếm tiếp tục bù cho nhà Triệu Đình.

 

Lần rõ là vì sức khỏe cho phép, là cãi với Triệu Đình, mà từ chối sang chăm.

 

Triệu Đình choáng váng.

 

Mẹ chồng cô sớm giục cô , hai đứa trẻ học , nên kiếm việc san sẻ kinh tế với chồng.

 

lúc đó cô thai, bà chồng vốn thêm cháu, hai đứa cháu trai là đủ.

 

Triệu Đình cứ nằng nặc đòi sinh.

 

Hai chẳng hề cực khổ gì, nên mới dám sinh ba, vì nghĩ sẽ như cũ mà đến giúp.

 

Từ nhỏ cô cưng chiều mà lớn lên, đến chuyện lén lút kết hôn cũng chỉ bố trách nhẹ vài câu.

 

, cô tin rằng dù mâu thuẫn, cũng bao giờ bỏ mặc cô.

 

từ chối, mà con thì sinh thể nhét bụng, một trông con sơ sinh, lo cho hai đứa nhỏ ăn uống, chỉ vài hôm là sắp phát điên.

 

Ra tháng, cô liên tục bế con đến nhà bố , mong họ đổi quyết định hoặc mềm lòng.

 

hai ông bà vẻ kiên quyết, những đồng ý mà còn dọn về quê sống để tránh mặt Triệu Đình.

 

Thì họ cũng , “hút m.á.u” là cảm giác khổ sở như thế nào.

 

Những chuyện là chị họ kể cho .

 

Chị là con một, hồi nhỏ từng đến nhà vài thấy thiên vị rõ rệt.

 

, chị ưa em gái , cũng ưa bố , vì thấy đời nên những bậc cha đối xử với con ruột như .

 

Đáng buồn là, thực sự gặp .

 

may mắn là, giờ thể lựa chọn.

 

sắp bước sang tuổi ba mươi, thể là muộn, nhưng cũng quá muộn.

 

Quyết định khó khăn. Lúc đầu cũng trốn tránh, sợ hãi, cho rằng hạnh phúc tạm bợ mắt là đủ , phá vỡ hiện trạng.

 

may là đủ dũng khí để bước bước đầu tiên, c.h.ế.t chìm trong “nước ấm”.

 

Có lẽ nếu cho thêm vài ngày, bà sẽ về như cũ, dùng một vài hành động quan tâm nhỏ để giữ .

 

Đáng tiếc là bà ngờ chuyện xảy quá nhanh. Khi bà nhận thật sự dứt khoát, thì thể cứu vãn nữa.

 

Có thể lúc về già, họ sẽ tìm đến , nhận Triệu Đình đáng tin, cố gắng hòa.

 

đến lúc đó, cũng sẽ còn chút tình cảm đó mờ mắt nữa.

 

đưa lựa chọn của .

 

của hiện tại, cũng vì cô bé của ngày xưa — từng đối xử bất công.

 

hết

 

Loading...