Mẹ nói cháo loãng mới là bữa sáng - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-19 18:03:29
Lượt xem: 157

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vắt chân lên cổ mà chạy, cuối cùng cũng đến điểm thi lúc tám giờ bốn mươi.

 

Thí sinh bắt đầu phòng thi.

 

chẳng còn tâm trí mà lo đến chuyện ăn sáng nữa, vội vàng lấy một tập tài liệu thẳng trong.

 

Trước khi lớp, lướt nhanh qua phần thời sự giám thị giục chỗ .

 

Đề thi phát xuống bao lâu, dày bắt đầu vấn đề. Lúc đầu chỉ là những cơn đau âm ỉ, để tâm lắm mà vẫn nghiến răng tiếp tục bài. cơn đau ngày càng dữ dội hơn, từ âm ỉ thành nhói lên từng nhịp, từ đó biến thành những cơn co thắt quặn . Mồ hôi lạnh vã như tắm, tay cũng bắt đầu run bần bật, kiểm soát nổi. Cuối cùng, đau đến mức ngất xỉu luôn.

 

Khi tỉnh , thứ đập mắt là trần nhà trắng toát đến nhức mắt cùng mùi nước sát trùng nồng nặc.

 

"Tỉnh ?" Khuôn mặt của ghé sát : "Mẹ bảo thế nào cũng chuyện mà! Bảo ăn cháo thì , cứ thích cắm đầu chạy cho bằng ! Giờ thì sáng mắt ? Kỳ thi quan trọng thế để đói đến mức co thắt dày, đau đến ngất xỉu! Lại còn để khiêng ngoài nữa! Con giỏi thật đấy!" Giọng bà cao ch.ói tai, những gì mà bà như những mũi nhọn đ.â.m tai hai bên thái dương giật lên thình thình: "Mẹ là của con, hại con chắc? Từ xưa đến nay, cháo luôn là thứ bổ nhất, húp một ngụm là ấm bụng, cho dày, chẳng nó hơn hẳn mấy thứ bánh mì, sữa tươi lạnh ngắt ? Con cứ , cứ trái ý mới chịu, giờ thì …"

 

"Đủ ." ngắt lời bà.

 

"Cái gì mà đủ ? Này, thái độ của con là đấy? Mẹ nhận điện thoại là hớt hải chạy ngay bệnh viện để chăm sóc con, thế mà con còn tỏ thái độ khó chịu ? Mẹ cho con : chuyện hôm nay là do con tự chuốc lấy thôi! Đi thi mà chịu ăn cháo, cứ đòi uống sữa với ăn bánh mì, con lên trời luôn ? Nếu đây vứt mấy cái thứ linh tinh đó thì con suy yếu từ lâu , gì còn sống đến hôm nay? Có thì để chuyện đời dạy cho tỉnh . Sau thì liệu mà ngoan ngoãn ăn cháo , đừng ..."

 

"Con là đủ !" bật dậy, đầu óc cuồng một hồi nhưng chẳng còn bận tâm đến chuyện đó nữa: "Mẹ hiểu cho rõ: chính vứt đồ ăn sáng của con nên con mới chẳng gì để bỏ bụng. Vì gì để bỏ bụng nên con mới để bụng rỗng thi. Chính vì bụng rỗng nên con mới co thắt dày, mới đau đến mức ngất . Và chính vì thế, kỳ thi mà con chuẩn suốt cả năm trời mới coi như tong!" một lèo bà trân trân: "Vậy mà bây giờ, đây với con rằng chuyện hôm nay là do con tự chuốc lấy? Mẹ ơi, con xin đấy, đừng bắt con ăn cháo buổi sáng nữa ?!"

 

Mẹ tiếng gào bất ngờ của cho sững sờ.

 

Ngay đó, hốc mắt bà đỏ hoe.

 

"Con... Con đang trách đấy ?" Giọng bà bắt đầu run rẩy, nước mắt cứ thế rơi lã chã: "Tô Trí Nhã, thì lương tâm chứ! Bao nhiêu năm nay, một một nuôi con khôn lớn, công thì cũng bỏ sức cơ mà? Tại vứt mấy thứ sữa với bánh mì đó ? Chẳng cũng vì lo cho con thôi ? Mấy thứ đó là chất phụ gia, bình thường ai ăn nó? Vậy mà con những ơn, giờ còn sang trách ? Lương tâm của con ch.ó tha ?"

 

Thấy bà như , cũng mủi lòng, cố gắng bình tĩnh để giảng giải cho bà hiểu: "Con trách , nhưng ơi, khoan hãy đến việc trong cháo chẳng bao nhiêu chất dinh dưỡng, lượng đường trong đó cao thế nào ! Em trai vốn đường huyết cao , nên ăn nhiều..."

 

"Chị câm miệng ngay!" Cùng với tiếng quát lớn, bỗng cảm thấy đau nhói.

 

"Tô Trí Nhã, chị cũng thôi chứ! Chị thích ăn thì thôi, mắc mớ gì lôi chuyện ?!" Thằng em trai giận đùng đùng, nó vớ lấy cái ghế xếp ở giường bệnh bên cạnh ném nó về phía : "Mẹ kiếp, chị bớt giở trò đó ! và chị giống ? đây luôn lời nhất, bảo cháo thì chắc chắn là nó , thích ăn đấy, tình nguyện ăn đấy, chị nào? Với cả suốt ngày lo cho chị từng miếng ăn giấc ngủ, vứt mấy thứ đồ linh tinh của chị thì ? Chị định loạn với ai ở đây hả?"

 

Đoạn, nó lao tới, ngón tay của nó gần như chọc thẳng mặt : " cho chị : chị như ngày hôm nay là do chị tự chuốc lấy! Bảo chị ăn cháo thì chị ăn, c.h.ế.t đói thì cũng là còn nhẹ đấy!"

 

Nhìn khuôn mặt đỏ gay, vặn vẹo vì giận dữ, những vệt gân xanh nổi lên cổ của nó, bỗng nhiên mỉm .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-noi-chao-loang-moi-la-bua-sang/chuong-2.html.]

 

4.

 

ba từ “tự chuốc lấy” quá nhiều .

 

Hồi Tiểu học, quy định rằng mỗi sáng, bắt buộc húp hết một bát cháo lớn thì mới học.

 

Thế nhưng, ngày nào cũng dậy sớm . Có những khi dậy muộn, cháo cũng chín muộn theo.

 

trân trân thời gian trôi qua từng phút từng giây, lo lắng đến mức xoay như chong ch.óng, nhưng thong thả : "Vội cái gì, ăn xong hãy ."

 

dám ngay lúc đó vì nếu thì nghĩa là lời, là điều, là phụ lòng của bà.

 

chỉ chờ, chờ cháo chín, chờ cháo nguội, chờ cho đến khi húp xong bát cháo trắng nóng phỏng lưỡi đó. Sau đó, dốc lực chạy đến trường cửa lớp sự chứng kiến của tất cả bạn học, cúi đầu lí nhí : "Em chào cô ạ."

 

Giáo viên chủ nhiệm từ việc hỏi " em muộn" dần chuyển sang “thôi em ", và cuối cùng là “ ngoài , đừng ảnh hưởng đến các bạn khác".

 

Số phạt nhiều đến mức chính cũng đếm xuể.

 

Có bạn cùng lớp hỏi : "Tô Trí Nhã, đồng hồ nhà hỏng ? Sao ngày nào cũng muộn thế?"

 

chẳng thể nên lời.

 

Về , chẳng còn ai thèm hỏi nữa.

 

Vì việc thường xuyên muộn, trở thành học sinh cá biệt trong mắt họ, thành "con sâu rầu nồi canh" ảnh hưởng đến thành tích thi đua của cả lớp.

 

Họ bắt đầu cô lập .

 

Lúc hoạt động nhóm, ai chung nhóm với .

 

Lúc tập thể d.ụ.c giữa giờ, ai cạnh .

 

Ngay cả lúc tan học, cũng chẳng ai cùng .

 

 

Loading...