Mẹ nói cháo loãng mới là bữa sáng - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-19 18:03:31
Lượt xem: 282

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những gì khiến cứng họng, chỉ sắc mặt bà là đổi liên tục, trông cực kỳ đặc sắc.

 

Tô Trí Viễn vẫn chịu bỏ qua: "Bớt cái giọng mỉa mai đó ! Từ khi nào mà đến lượt chị ăn trứng nhà ? Mẹ : nối dõi tông đường nhà họ Tô, đồ gì ngon cũng ưu tiên , còn loại con gái vô dụng như chị..."

 

"Được , , mỗi bớt một câu ." Mẹ ngắt lời nó: "Trí Viễn, con cũng đừng chấp nhặt với chị, nó thi trượt nên tâm trạng , để nấu thêm hai quả khác cho con. Còn Trí Nhã nữa, càng lớn càng trở nên nhỏ mọn thế hả? Chữ nghĩa mà con học trôi hết ?"

 

"Lỗi tại con." dậy, : "Em trai, em đừng giận, giờ chị ngoài mua bánh kẹp, quẩy gì đó về cho em ăn thêm nhé."

 

Sự xuống nước nhanh ch.óng của khiến Tô Trí Viễn vô cùng đắc ý.

 

"Thế còn ! Đi , mua nhiều nhé, đang đói đấy."

 

thầm lạnh. Hừ, cứ ăn , chúng là những quả b.o.m đường huyết mà tuyến tụy ghét nhất đấy.

 

sẽ đợi xem ngày nó tự gánh lấy hậu quả.

 

8.

 

Ngày đó đến nhanh hơn tưởng.

 

Chỉ hơn mười ngày duy trì chế độ ăn "sáng - tối ăn cháo, trưa ăn cơm", cơ thể Tô Trí Viễn bắt đầu vấn đề, kéo theo đó là cách hành xử nó cũng trở nên cực kỳ bạo lực và dễ nổi nóng.

 

"Mẹ! Cái món cháo con nó con nuốt nổi thêm một miếng nào nữa! Con ăn mì! Ăn bánh cuốn! Ăn hamburger!" Tô Trí Viễn mạnh tay hất văng cái bát xuống bàn, cháo trắng b.ắ.n tung tóe khắp nơi. Sắc mặt nó xanh mét, cơ thể gầy rộc thấy rõ. "Mẹ tay con !" Nó chìa cánh tay đầy vết gãi, vết trầy xước mặt : "Chẳng vì ngày nào cũng húp cháo nên thiếu chất mà mấy ngày nay, con cứ ngứa ngáy như kiến bò, con gãi đến mức sắp rách cả da đây !"

 

Mẹ xót xa đến mức hít hà, vội vàng nắm lấy tay nó mà xem xét một cách kỹ lưỡng: "Ôi trời ơi con trai , húp cháo mà nông nỗi ? Theo lý thì nên như chứ nhỉ, là ăn thứ gì dị ứng ?"

 

"Dị ứng cái con khỉ !" Tô Trí Viễn cau mày, lầu bầu: "Ngày nào cũng húp cái thứ cháo c.h.ế.t tiệt ăn cơm trắng nhạt nhẽo, vị giác con sắp vô hiệu hóa , gì ăn thứ gì khác mà dị ứng? Mẹ , mấy ngày nay, con còn tiểu nhiều hơn nữa! Một ngày chạy nhà vệ sinh mấy bận, chắc chắn là do húp cháo mà ! Con cần , từ giờ con húp cháo nữa . Mẹ đưa tiền cho con , con tự ngoài ăn sáng!"

 

Ngứa da còn tiểu nhiều, e là nửa tháng chịu đựng sự tấn công của đống "bom đường" , insulin trong Tô Trí Viễn đình công chứ gì?

 

"Được, !" Mẹ vội vã gật đầu: "Con cần bao nhiêu? Năm trăm tệ đủ ?" Bà định phòng lấy tiền.

 

liền gọi bà : "Mẹ. Chẳng , cháo mới là bữa sáng đúng kiểu. Đồ ăn bên ngoài chất phụ gia, thể để nó ngoài ăn ?"

 

Bước chân khựng , vẻ mặt bà thoáng lúng túng.

 

Tô Trí Viễn đập bàn cái rầm: "Tô Trí Nhã, con nó chị bớt mỉa mai ở đây ! thích ăn gì thì ăn cái đó, đến lượt chị lên tiếng ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-noi-chao-loang-moi-la-bua-sang/chuong-4.html.]

 

"Được , !" Mẹ vội vàng giảng hòa: "Trí Viễn, con đừng giận, là để món khác cho con? Trí Nhã cũng đúng, đồ bên ngoài sạch sẽ , để đích cho con, yên tâm nhé!"

 

Nói , bà sang , nặn một nụ : "Trí Nhã , đổi thực đơn chút ? Con thấy đó, mấy ngày nay em trai con khỏe thật, chúng cũng thể chỉ uống cháo mãi, đổi sang món khác nhé?"

 

đặt đũa xuống, bà với vẻ mặt như như : "Mẹ ơi, chẳng bảo cháo là món bổ dưỡng nhất, cho sức khỏe nhất ? Em trai khỏe thì càng húp cháo chứ, ăn thứ khác lỡ bệnh nặng thêm thì ? Hơn nữa, con cũng ăn giống y như nó mà, con chẳng thấy gặp vấn đề gì cả? Chẳng lẽ là… Nó húp cháo nên cố tình kiếm cớ ? Còn cả em trai nữa." sang nó: “Chẳng hôm đó chính miệng em cháo nấu là món ngon nhất ? Em húp cháo cả đời thì em cũng cam lòng mà? Mới bao lâu mà đổi ý ? Lẽ nào… Những gì mà em hôm đó là để lừa thôi ? Thực em cũng chịu nổi đúng ?"

 

Nghe , sắc mặt hết xanh trắng.

 

Tô Trí Viễn nghẹn đến mức nên lời, nó đạp đổ cái ghế mặt vì tức tối, chẳng thèm ăn gì mà , đạp cửa phòng.

 

9.

 

thong thả húp hết miếng cháo cuối cùng, lau miệng xách túi .

 

Vừa đến cổng khu chung cư, mới sực nhớ rằng quên mang tập hồ sơ dự án quan trọng.

 

Buổi báo cáo sáng nay liên quan trực tiếp đến đ.á.n.h giá năng lực của , hồ sơ thì coi như toang.

 

thầm c.h.ử.i thề một tiếng về.

 

Vừa tới cửa nhà, đang định lấy chìa khóa thì những tiếng đối thoại vọng từ bên trong khiến cánh tay của khựng .

 

"Mẹ, tất cả là tại , cứ nhất định với nó rằng cháo mới là bữa sáng đúng kiểu. Giờ thì , nó cứ lấy đúng câu đó để chặn họng chúng , chẳng lẽ hai con húp cháo với nó cả đời thật ?"

 

"Chẳng là để con nhỏ c.h.ế.t tiệt đó tiêu ít tiền để dành chỗ tiền đó cho con ? Con thử nghĩ xem, nếu ngày nào nó cũng ăn sáng ở ngoài, mỗi bữa ít nhất cũng mất mười tệ đúng ? Một tháng là ba trăm tệ, một năm là ba nghìn sáu! Húp cháo là nhất, chỉ tốn tí gạo với mấy miếng dưa muối, đáng bao nhiêu tiền ? Cũng may con tính toán, nếu hơn hai mươi năm qua để nó lãng phí mất mấy chục nghìn tệ !"

 

siết c.h.ặ.t chìa khóa trong tay, móng tay gần như găm sâu da thịt. Hóa đây mới là lý do thực sự khiến bắt húp cháo mỗi sáng.

 

Trong nhà, tiếng vẫn tiếp tục vang lên.

 

"Được , nhắc chuyện đó nữa. Con với đứa bạn gái vẫn đang quen chứ? Giờ tính ? Nhà nó đòi bao nhiêu tiền sính lễ?"

 

"Vẫn đang quen ạ. Con hỏi , nhà đòi ba trăm tám mươi tám nghìn tệ, còn bắt nhà mua một căn nhà thị trấn nữa."

 

"Cái gì?!" Mẹ kìm mà cao giọng: "Đắt thế á? Họ ăn cướp chắc?! Con trai … Hay là thôi , bố con mất sớm, bao nhiêu năm nay, tiền mà kiếm đều dành để lo cho hai chị em con ăn học hết , lấy nhiều tiền thế..."

 

 

Loading...