Mẹ nói phụ nữ phải học cách yêu bản thân trước - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-03-23 22:04:22
Lượt xem: 35
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Thế !" Ngụy Hiểu Hân thấy liền cuống lên, oang oang : "Con lỡ khoe với bạn bè là Tết châu Âu ! Với bây giờ mà hủy tour là mất 50% phí thủ tục đấy, những hơn 4 vạn tệ lận! Chỗ tiền đó ai đền? Chị đền ?"
"Ai ký tên thì đó đền." lạnh lùng Chu Nhã Phân: " chỉ cần 40 vạn của thôi, thiếu một xu cũng xong ."
Dượng cả cau mày: "Dì Hai, em thế là đúng , tự ý tiêu tiền của con cái như ?"
Ông hắng giọng, xoay chuyển tình thế: "Tuyết , chữ hiếu đầu. Dù cháu sai, thì một bà vất vả nuôi cháu lớn thế chịu bao nhiêu khổ cực? Giờ bà già , mời họ hàng tụ họp một chút cũng là để nở mày nở mặt cho cháu, giúp cháu duy trì tình thôi. Cháu vì chút tiền mà đập bàn đập ghế với bề , thật sự là quá hẹp hòi ."
Hừ.
khẩy ông : "Dượng rộng rãi thế, dượng tự bỏ tiền cho em họ nở mày nở mặt ?"
Dượng cả sững , hồi lâu mới mở miệng quát tháo: "Cháu ăn cho hẳn hoi, đừng mà vô lý đùng đùng như thế!"
Dì cả xúm giảng hòa: "Vốn dĩ là chuyện vui, cãi vã thế ? Tuyết ..."
"Người vui là các ." ngắt lời bà : "Còn bỏ tiền thì vui chút nào!"
"Đủ !" Rốt cuộc Chu Nhã Phân cũng yên nữa, bà bật dậy, giơ tay định tát .
"Chu Tuyết! Con định phản đấy hả! Mẹ là ruột của con! Chẳng tiền của con cũng là tiền của ? Con để chút mặt mũi nào cho ? Thật uổng công nuôi con khôn lớn!"
Nếu là đây, sẽ nhắm mắt chịu đựng cái tát .
, nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay bà.
"Chiếm đoạt tài sản lượng lớn, cố ý gây thương tích, cứ để cảnh sát tới xem những tội sẽ phạt tù bao nhiêu năm!"
Điếu t.h.u.ố.c dượng cả mới châm suýt chút nữa rơi xuống quần.
"Tuyết , đang yên đang lành báo cảnh sát gì." Dì cả vội lao tới tách và : "Mẹ cháu cũng chỉ là nhất thời hồ đồ thôi!"
"Hồ đồ? Cháu thấy bà đang tỉnh táo đấy chứ."
gạt tay dì cả , ánh mắt đảo qua lũ "hút m.á.u" trong căn phòng : "40 vạn tệ, tiền cực lớn, ít nhất cũng bóc lịch từ ba năm trở lên. Nếu các hưởng lợi từ tiền bất chính , thì cứ đợi đấy, từng một đều là đồng phạm hết."
"Chị dọa ai đấy! Chúng chỉ tiêu mấy vạn tiền du lịch thôi mà!" Ngụy Hiểu Hân rít lên: "Chu Quang Diệu mua nhà, dì còn cho tận 40 vạn tiền đặt cọc kìa!"
4
Dường như khí trong phòng khách rút cạn.
Thậm chí thể thấy tiếng m.á.u trong đang sôi sục gào thét.
"Cô... ... cái... gì?" run rẩy Ngụy Hiểu Hân: "Mẹ trả tiền cọc mua nhà cho Chu Quang Diệu?"
Ngụy Hiểu Hân thấy sững sờ, mặt lập tức hiện rõ vẻ đắc ý như đang xem kịch : "Ô kìa, chị ? Năm ngoái họ cưới vợ mua nhà, phần lớn tiền là do dì chi đấy."
Hả.
Chu Quang Diệu, con trai của " quý" của .
Thằng em họ bỏ học từ cấp ba, suốt ngày lêu lổng, chỉ ngửa tay xin tiền.
Số tiền thắt lưng buộc bụng suốt năm năm trời, đến một ly sữa cũng chẳng nỡ uống để tích cóp .
Số tiền định dùng để dưỡng già cho Chu Nhã Phân, để mua một căn nhà thành phố.
Bà thản nhiên đem cho Chu Quang Diệu.
Chu Nhã Phân chút hối , thẳng mắt , cằm còn vểnh lên cao hơn lúc nãy: "Quang Diệu là đích tôn của nhà họ Chu , nó lấy vợ mà nhà thì ? Mẹ là cô ruột của nó, giúp đỡ một tay là chuyện đương nhiên."
"Vậy còn con thì ?" cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c như đang bốc hỏa: "Tiền của con là từ trời rơi xuống chắc? Con là con gái ruột của , con xứng đáng một căn nhà ?"
"Cho con thì ích gì?" Chu Nhã Phân trợn mắt: "Cho con thì chỉ tổ giàu cho nhà chồng con thôi. Với , con cũng mang họ Chu. Tiêu chút tiền của con để nối dõi tông đường cho nhà họ Chu thì cũng là đang tích đức cho con đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-noi-phu-nu-phai-hoc-cach-yeu-ban-than-truoc/chuong-2.html.]
Tích đức?
tức đến mức cả run lên bần bật.
Chưa kịp để mở miệng, ông dượng bên cạnh khẩy đầy châm chọc.
"Anh thật, chuyện dì Hai đúng là t.ử tế cho lắm. Con bé Hiểu Hân nhà cũng là cháu gái ruột của em, thế mà đừng đến chuyện nhà cửa, ngay cả du lịch ké mua cái túi xách thôi cũng sắc mặt con gái em. Thế đúng là bên trọng bên khinh quá ."
Dì cả huých mạnh tay dượng: "Ông bậy bạ gì đấy? Quang Diệu là đích tôn nhà , Nhã Phân mua nhà giúp nó là chuyện đương nhiên. Hiểu Hân nhà chơi theo là đủ , dám so với Quang Diệu chứ."
giận mà còn bật .
Đám đúng là đỉnh cao của sự nực .
Trong mắt bọn họ, tiền của chính là miếng thịt bàn mổ.
Chia chác đều mới chính là tội lớn nhất.
hít một thật sâu, lau giọt nước mắt chực trào khỏi vành mắt.
Ngay mặt tất cả , nhấn nút gọi điện.
"Alo, cảnh sát ạ? báo án..."
Chưa kịp hết câu, Chu Nhã Phân lao tới tát bay chiếc điện thoại của .
"Chu Tuyết! Mày dám báo cảnh sát thì hôm nay tao c.h.ế.t ở đây cho mày xem!"
5
Điện thoại rơi xuống nền gạch men, màn hình lập tức nứt vỡ như mạng nhện.
Còn Chu Nhã Phân chộp lấy con d.a.o gọt hoa quả bàn , kề ngay lên cổ .
"Ối dồi ôi! Nhã Phân, em cái gì thế !"
Dì cả sợ tới mức mặt cắt còn giọt m.á.u, định lao lên đoạt d.a.o nhưng dám gần, chỉ đầu quát : "Tuyết! Cháu còn ngây đó gì? Cháu thật sự ép cháu c.h.ế.t mới lòng ?"
Ngụy Hiểu Hân khoanh tay xem kịch : "Chị , chỉ vì chút tiền mọn mà chị màng đến mạng sống của ruột luôn ?"
chôn chân tại chỗ, trò hề mắt.
Cảm giác đau đớn như thiêu đốt vì phản bội trong l.ồ.ng n.g.ự.c bỗng chốc tan biến sạch sành sanh.
"Con d.a.o đó là bà tự cầm lên." Giọng bình thản đến lạ lùng: " đưa cho bà . Bà c.h.ế.t thì đừng đổ thừa cho ."
"Nghe xem, đây mà là lời con ?"
Dượng vẫn ghế sofa, khóe môi nở nụ khẩy đắc ý: "Dì Hai, bảo , đứa trẻ nuôi cũng tốn cơm tốn gạo. Học cho lắm cái tâm cũng chai sạn thôi."
ngước mắt Chu Nhã Phân.
Bà giơ d.a.o lên, lặp lặp một câu: "Sao tao nuôi nấng loại vô ơn bạc nghĩa như mày chứ!"
đột nhiên cảm thấy mệt mỏi rã rời.
cúi xuống nhặt điện thoại đất, thẳng cửa.
Giọng Chu Nhã Phân lập tức trở nên nhọn hoắt: "Chu Tuyết! Mày định hả!"
dứt khoát đẩy cửa .
Sau đó, bỏ bộ sự ngột ngạt, giả dối và tham lam của căn phòng ở phía .
hề ngoảnh .