MẸ NÓI TÍCH CỦA HỒI MÔN CHO TÔI, NHƯNG LẠI KHÔNG CHO TÔI ĂN NO - 1
Cập nhật lúc: 2026-05-01 00:22:22
Lượt xem: 27
Mẹ thích tích cóp của hồi môn cho .
Trước kỳ thi đại học, bà mỗi tháng sẽ cho một nghìn năm trăm tệ tiền sinh hoạt.
mới nhập học, bà đổi thành thẻ với hạn mức mỗi ngày mười lăm tệ.
Còn bắt báo cáo từng khoản chi tiêu, dám tiêu quá sẽ trừ luôn một tháng tiền sinh hoạt của .
“Tao là vì tích cóp của hồi môn cho mày đấy, đừng điều, ngày nào cũng chỉ nghĩ tiêu tiền linh tinh, tao chẳng đều vì cho mày ?”
Sau đăng bài mạng, khen đối xử với thế nào, tích cóp của hồi môn cho .
Bà cuống lên.
–
cầm điện thoại tòa nhà giảng dạy, thông báo thanh toán thất bại của thẻ khiến .
Danh sách tiền sách mới nhập học nắm đến nhăn nhúm, con ba trăm tệ như một cây kim, chích đến đầu ngón tay tê dại.
hạn mức mười lăm tệ, do dự mãi vẫn gọi điện cho .
“Mẹ, tiền sinh hoạt của con biến thành hạn mức mười lăm , con sắp nộp tiền sách .
Mẹ …”
còn xong, mất kiên nhẫn cắt ngang.
“Tiền sách gì, mày học bao nhiêu năm đóng , ngoài bắt đầu bịa chuyện lừa tiền trong nhà ?”
“Con gái ngoài tiền nhiều sẽ nhắm , mỗi ngày mày chỉ mười lăm tệ, dư thì để sang ngày mai.
Tao đều để dành của hồi môn cho mày , đừng điều, nhà bao giờ trọng nam khinh nữ.”
Nghe câu tích của hồi môn quen thuộc, lòng chùng xuống.
mở miệng định , nhưng cúp máy.
“Thôi tao còn đưa em trai mày nhà trẻ, điều chút .”
Nghe tiếng tút tút, thất vọng cùng bất lực dâng lên trong lòng.
Lại là bộ lý do , từ nhỏ đến lớn luôn lấy danh nghĩa con trai con gái đều quý, nhưng mãi đến khi học cấp ba bà vẫn cố sinh thêm, cuối cùng cũng sinh em trai.
Sau khi em trai đời,
bộ tâm trí bà đều đặt nó, còn đó thiên vị, chỉ là Tống Gia Hào còn nhỏ.
từ nhỏ đến lớn, tiền lì xì của , tiền tự thêm kiếm , đều lấy với danh nghĩa tích của hồi môn.
Rõ ràng ngày thi đại học xong, còn mặt họ hàng thích ôm .
“Văn Tĩnh , học đại học tốn kém, mỗi tháng cho con một nghìn năm trăm, đủ thì với , đừng để bản chịu thiệt, con và em trai đều là bảo bối của .”
Khi đó ai cũng khen , cũng tưởng bà đổi.
Còn ôm tay bà nũng nhất…
Giờ nghĩ , thật châm chọc.
“Văn Tĩnh, lề mề gì thế? Quầy đóng tiền sắp đóng cửa .”
Bạn cùng phòng Lý Thi Thi nộp xong tiền, thấy đờ liền gọi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-noi-tich-cua-hoi-mon-cho-toi-nhung-lai-khong-cho-toi-an-no/1.html.]
nhét điện thoại túi, gượng lắc đầu.
“Mẹ lát nữa chuyển tiền, tối nộp cũng .”
Lý Thi Thi nghĩ nhiều, sẽ về ký túc xá dọn đồ .
hàng dài quầy nộp phí, cổ họng nghẹn .
Sau khi nhắn thêm vài tin cho , co cổ vì gió lạnh, về ký túc xá.
Đi ngang cửa hàng tiện lợi, chiếc bánh sandwich trong tủ kính còn bốc nóng, giá tám tệ.
xoa bụng đói, sáng chỉ uống một cốc sữa đậu nành, giờ đói đến choáng váng.
dư mười hai tệ, nghĩ đến còn bữa trưa và bữa tối, vẫn nỡ mua, cúi đầu về phòng.
Về đến phòng, bạn cùng phòng bày sách mới bàn, thấy tay liền hỏi.
“Văn Tĩnh, vẫn chuyển tiền ?”
“Ừm… vẫn .”
gượng, cố để lộ điều gì.
“Mẹ quên ? Mẹ ngày nào cũng hỏi đủ tiền , sợ đói.”
kéo khóe miệng, gì.
Thực quên, bà thể thấy danh sách đóng phí gửi kèm giấy báo trúng tuyển.
Buổi chiều, giáo viên chủ nhiệm thúc nộp tiền trong nhóm lớp, tin nhắn tag tên kèm dấu chấm than đỏ, chỉ còn nộp.
thấy mặt nóng lên, hít sâu một , bạn cùng phòng chuyển sang gõ chữ.
“Mẹ, tiền sách thật sự gấp, thầy hôm nay nộp đủ.”
Tin nhắn gửi như đá chìm biển, gọi điện cũng ai .
Đến tối, bà mới gửi một tin nhắn thoại, phía là tiếng của Tống Gia Hào trong khu vui chơi trẻ em.
“Được , giục như đòi mạng . Tao hỏi giáo viên của mày , mày lừa tao.”
dám tin tin nhắn, bà mà còn hỏi giáo viên, chỉ để chứng minh dối, dám nghĩ bà gì về mặt thầy.
Đến tận mười một giờ đêm,
mới chuyển ba trăm tệ, còn lải nhải.
“Tiết kiệm chút , tiền trừ từ của hồi môn của mày đấy, nhớ báo chi tiêu hôm nay cho tao.
Một cốc sữa đậu nành ba tệ? Mày tiêu tiền hoang quá, tao bảo nên cho mày nhiều tiền…”
kịp trả lời, lập tức nộp tiền hệ thống, nhưng vẫn muộn, chỉ thể ngày mai gặp giáo viên nộp.
thở dài, vẫn lải nhải dạy dỗ, bực bội vò tóc.
Ngày hôm , mang đôi mắt thâm quầng, gõ cửa phòng giáo viên.
“Thầy ơi đây là tiền sách của em, xin thầy, hôm qua em việc nên kịp…”
nổi nữa, vì nhận ánh mắt giáo viên gì đó đúng, ông nhíu mày quan sát .