MẸ TÔI GIẢ BỆNH UNG THƯ CHỈ VÌ MUỐN LẤY SÍNH LỄ CỦA TÔI MUA XE CHO EM TRAI - 3

Cập nhật lúc: 2026-02-02 09:40:15
Lượt xem: 205

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giọng vốn điềm đạm của bố thoáng mang theo vẻ gấp gáp.

 

Ông , bố xin nghỉ phép năm vì đính hôn, họ sợ ảnh hưởng công việc của , nếu bệnh viện giục nộp viện phí, họ cũng cho .

 

Lời bố khuấy động cảm xúc mới lắng xuống của , suýt nữa buột miệng tiền thành vấn đề, chuyển ngay.

 

nghĩ đến tờ giấy chẩn đoán chỉnh sửa vụng về , trong lòng như cái gai đ.â.m .

 

Do dự một lát, lên tiếng: “Bố, bố vẫn cho con , rốt cuộc là kiểm tra ở bệnh viện nào, đột nhiên thành u.n.g t.h.ư , khi nào chẩn đoán nhầm ?”

 

Giọng bố đột nhiên cao v.út: “Con ý gì, con con tự nguyền rủa để lừa con ?”

 

Rõ ràng ý đó, nhưng hiểu , bỗng cảm thấy trong cơn giận dữ của bố chút chột .

 

quyết định suy đoán vô ích nữa, sự thật thế nào, chỉ về nhà mới .

 

Trần Khoa như đoán suy nghĩ của , khẽ chớp mắt với .

 

hiểu ý, liền với bố qua điện thoại: “Bố, con ý đó, bệnh con cũng lo.”

 

“Giá như hôm qua con gửi tiền sính lễ thẻ thì , thẻ của con là thẻ loại hai, mỗi ngày chỉ chuyển khoản trực tuyến mười nghìn, đợi mai ngân hàng mở cửa, con sẽ quầy chuyển tiền, chữa bệnh cho là quan trọng nhất.”

 

Lúc giọng bố mới dịu xuống: “Số tiền coi như bố vay con, đợi sổ đỏ xong, bố sẽ vay thế chấp, lúc con cưới sẽ đưa cả sính lễ lẫn của hồi môn cho con, nhà cũng nở mặt.”

 

Cúp điện thoại, ngẩng đầu lên, thấy Trần Khoa cầm chìa khóa xe đợi ở cửa.

 

5

 

vội khoác áo cùng ngoài.

 

Từ thành phố Chiết về nhà là tám trăm cây , đường mất gần chín tiếng, hôm nay Trần Khoa lái xe cả ngày về đây, giờ đầu tiếp.

 

Lý trí , khỏi áy náy.

 

“Vừa thật sự xin , nhắc đúng, tấm ảnh đó đúng là vấn đề, em nên nặng như , còn đòi chia tay.”

 

Trần Khoa , thắt dây an cho , xoa đầu : “Tâm trạng của em hiểu, lo lắng thì dễ rối.”

 

Anh như hạ quyết tâm, chậm rãi : “Hiểu Hiểu, một câu suy nghĩ lâu , vẫn với em.”

 

“Bố em thể yêu em như em vẫn tưởng.”

 

hiểu vì , ngơ ngác .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-toi-gia-benh-ung-thu-chi-vi-muon-lay-sinh-le-cua-toi-mua-xe-cho-em-trai/3.html.]

Anh tiếp tục: “Hoặc cách khác, họ vốn dĩ yêu em, mức độ trọng nam khinh nữ trong nhà em nghiêm trọng hơn em nghĩ nhiều.”

 

theo phản xạ phản bác: “Sao thể chứ, bố cho em học thạc sĩ, còn em trai chỉ học một cái cao đẳng làng nhàng.”

 

“Cha yêu con thì tính đường lâu dài cho con, bố đầu tư cho em về giáo d.ụ.c, đó chính là bằng chứng nhất của việc họ yêu em.”

 

Đêm tối trầm lắng, ánh đèn cao tốc mờ ảo, Trần Khoa nắm vô lăng, giọng chậm rãi.

 

“Vậy em còn nhớ, chúng quen như thế nào ?”

 

Nhắc đến chuyện , khỏi ngượng ngùng.

 

Khi đó thực tập, mỗi tháng lương chỉ hai nghìn bốn, trả tiền thuê nhà ghép kiểu đặt cọc một tháng trả ba tháng xong, trong chỉ còn ba trăm tệ tiền sinh hoạt.

 

gọi điện cho , bà gửi cho ít tiền, chỉ cần cầm cự đến tháng lĩnh lương là .

 

ở đầu dây bên , thở dài: “Em con nghiệp cao đẳng tìm việc, siêu thị cổng khu nhà đang sang nhượng, bố tính nhận cho em con , dù cũng là kế sinh nhai.”

 

“Theo thấy, con nên ở đó, thành phố áp lực lớn, siêu thị còn thiếu một thu ngân, thuê ngoài cũng yên tâm, con về thì nhất.”

 

đồng ý, cãi với qua điện thoại: “Mẹ, con học hành vất vả thi đỗ trường danh tiếng, chẳng lẽ là để thu ngân ? Bao năm nỗ lực của con tính là gì?”

 

Mẹ phản bác cũng nổi giận: “Cánh con cứng , quản nữa, cứng đầu như thì đừng chìa tay xin tiền .”

 

mua hai thùng mì gói, dựa ba trăm tệ cầm cự suốt một tháng.

 

Cuối cùng vì suy dinh dưỡng mà ngất xỉu tại chỗ , là Trần Khoa bế bệnh viện.

 

“Em yêu, tiền ở thì tình yêu ở đó, giữa yêu là , giữa cũng thế.”

 

Lời của Trần Khoa khiến rơi trầm tư.

 

Từ nhỏ bố luôn khen hiểu chuyện, học giỏi, là chiếc áo bông nhỏ ấm áp, chu đáo khiến họ tự hào.

 

Không giống em trai, từ nhỏ khiến yên tâm, họ thể dựa chỉ .

 

Khi đó tự hào vô cùng.

 

Lên đại học, khi than phiền em trai thi đại học , tốn tiền lớn học cao đẳng địa phương mới bằng, còn chủ động đề nghị vay vốn sinh viên, thêm để tự trang trải.

 

Tính kỹ , suốt thời gian đại học và cao học, chỉ năm nhất là xin tiền học phí từ gia đình.

 

vẫn cam tâm: “Mẹ em chỉ cứng miệng thôi, , từ khi em mười hai tuổi, bắt đầu tích vàng cho em , mỗi năm mười gram, đến giờ quy tiền cũng hơn mười mấy nghìn tệ.”

 

sờ mặt dây chuyền cổ, đó là món quà mua cho sinh nhật năm ngoái.

Loading...