khoanh tay ôm lấy , kéo khóe môi đầy mỉa mai.
“Dối trá nhiều , kẻ dối cũng sẽ tưởng thật là đang thật.”
“Hai thật sự nghĩ tấm ảnh chỉnh sửa vụng về đó thể lừa trời qua biển chứ?”
Lúc bố mới thật sự hoảng: “Con… con đều …”
bỗng thấy buồn , nhưng vẫn hiểu.
Bao năm nay, thứ tình yêu bố thể hiện với , đều là giả ?
cố chấp câu trả lời, dù dường như rõ mồn một.
“Nhà là gia đình hai , thiếu tiền, con học đại học coi như tự lo, nghiệp cũng từng xin thêm của hai một đồng, thậm chí khi chuyển chính thức mỗi tháng còn chuyển cho hai ba nghìn.”
“Vì hai dùng lời dối đầy lỗ hổng như để lừa con? Thật sự như Trần Khoa , là vì tiền sính lễ trong tay con ?”
Bố mặt tối sầm rít một điếu t.h.u.ố.c, đến khi chỉ còn mẩu tàn mới chậm rãi : “Chuyện , thật đều tại con.”
“Nhà họ Trần mua xe mua nhà, bọn tao hưởng gì? Chỉ sính lễ thôi, xưa nay sính lễ là đưa cho bố nhà gái, đến lúc con cưới bọn tao mới tính xem cho con một phần của hồi môn.”
“Thế mà con một tiếng ôm hết nhét túi , mặt bao nhiêu họ hàng, bọn tao cũng tiện , mới nghĩ cách để con đem tiền trả .”
“Thực nếu lúc đó con đưa cho , bọn tao vốn chỉ định giữ một nửa, phần còn sẽ của hồi môn đưa theo cho con.”
ngờ đến lúc họ vẫn còn lật ngược trắng đen.
Hóa trong mắt họ, trả cho một nửa sính lễ là lắm .
Họ từng nghĩ, ở nhà chồng, lái xe nhà chồng, nếu tiền phòng , sẽ sống khó khăn thế nào.
“Vậy còn em trai thì ? Hai năm hai sang siêu thị cho nó, mua nhà cho nó, hơn một triệu tệ chứ ít gì? Cả gia sản đều dốc cho nó, bây giờ chỉ vì thể mua xe trả thẳng cho nó mà hai thấy đến mức… thậm chí tiếc nguyền rủa mắc u.n.g t.h.ư để lừa tiền mua xe cho nó!”
Mẹ bên giường lau nước mắt: “Sao giống , em con là con trai.”
“Con thông minh lấy chồng , chắc chắn khổ , nhưng em con thì , nếu bọn kéo nó một tay, nó cưới vợ, cuộc đời nó sống nổi.”
“Con chị mà tính toán nhiều gì, rỉ từ kẽ tay một chút, chịu thiệt tí thì ?”
ngửa đầu , mà nước mắt rơi từng hạt xuống.
Bao năm nay, liều mạng chứng minh giỏi giang, đến cuối cùng họ coi là cái túi m.á.u nuôi em trai một cách đương nhiên.
càng giỏi, càng năng lực, họ càng thấy em trai đáng thương, càng xót.
Đến lúc mới hiểu, yêu bạn thì bạn cố gắng đến họ cũng yêu.
Vậy thì thôi.
lau mặt, thẳng lưng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/me-toi-gia-benh-ung-thu-chi-vi-muon-lay-sinh-le-cua-toi-mua-xe-cho-em-trai/6.html.]
“Có lẽ chịu thiệt một chút cũng , nhưng con mãi là chịu thiệt nữa.”
10
về khách sạn, trong vòng tay Trần Khoa, ngủ một mạch cả ngày.
Quay thành phố Chiết, tâm trạng mới dần khá lên.
Lúc về là lái xe, lái thẳng tới cửa Cục Dân chính.
Trong mắt Trần Khoa giấu nổi vui mừng, nhưng miệng vẫn còn bộ giữ ý.
“Hiểu Hiểu, thể cho em thời gian, em đăng ký xong bảo dụ dỗ lừa gạt em thì ?”
trừng : “Em cược thì chịu thua, rốt cuộc cưới ?”
“Em đếm ba tiếng, còn lề mề nữa thì em nhận !”
Trần Khoa vội gật đầu, nắm c.h.ặ.t các ngón tay .
Chúng thống nhất tổ chức đám cưới, mà du lịch kết hôn.
Bố Trần Khoa tuy hiểu nhưng ủng hộ, còn cùng Trần Khoa với trung tâm thương mại chọn bộ ‘năm món vàng một kim cương’.
Lúc mới nhận , chẳng trách Trần Khoa dám cá với , đống “vàng” của đúng là một phát là giả, buồn là còn nâng như báu vật, mua hẳn két sắt để cất.
Em trai khoe lễ nhận xe mới mạng xã hội, lừa tiền sính lễ của , bố vẫn mua cho nó chiếc xe đó như cũ.
chẳng hề bất ngờ.
Hôm đó khỏi phòng bệnh, trong phòng bố trách , đổ tại dạy , nuông chiều thành con bé cứng đầu bất hiếu.
“Sao ông dỗ Hiểu Hiểu , giờ thì , bên Tiểu Long còn đang chờ, ông lấy gì mua xe!”
Bố im lặng một lát, thản nhiên : “Vội gì, vẫn còn mấy vạn tệ, trả tiền đặt cọc .”
“Hiểu Hiểu mỗi tháng chẳng chuyển cho bà ba nghìn tệ , dùng cái đó trả góp xe, với Na Na là mua trả thẳng xong.”
Việc đầu tiên khi về thành phố Chiết, là ngân hàng hủy dịch vụ chuyển khoản cố định mỗi tháng.
tưởng tháng nhận chuyển khoản sẽ liên lạc, nhưng ngờ họ nín , liền ba tháng gọi cho cuộc nào.
Đang lúc thấy lạ, bố Trần Khoa gọi tới, bố xách quà đến nhà họ.
lập tức cùng Trần Khoa chạy qua.
Bố như chẳng chuyện gì, khách sáo sofa uống với bố Trần Khoa.
11
Lần khi và Trần Khoa , để bố sự xí của gia đình , nên chuyện với họ.